Hoàng Phủ Cẩn đi đến
bên cạnh Tô Mạt, chân mềm nhũn, vội lấy tay chống được, cúi người nhìn
nàng, nâng nhẹ tay nhẹ vỗ lên khuôn mặt của nàng,“Mạt nhi, Mạt
nhi......”
Tô Mạt làm sao còn có khí lực đáp ứng hắn, đại ca, ngươi có thể hay không nghỉ một chút, bảo toàn khí lực chút đi.
Chẳng lẽ ngươi không biết, phía sau còn có điều gì đang chờ sao?
A Lí ma quỷ chỉ cho khoảng một khắc thời gian nghỉ ngơi a.
Toàn thân nàng ngay cả tóc cũng không muốn động tới, ngón út cũng lười cử động, lông mi run lên cũng không còn khí lực làm nữa.
Trừ bỏ Hoàng Phủ Cẩn cơ hồ ai cũng giống nàng đều là một cái tư thế, bằng tốc độ nhanh nhất để khôi phục thể lực.
Hồ đại phu đã không cảm thấy còn mới lạ gì, những người này, nhìn một đám
như muốn chết muốn sống, lát nữa tiếng chuông đồng vang lên, bọn họ lại
như sói hoang vui vẻ.
Thủy Muội ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào Tô Mạt, sợ nàng có gì sơ xuất.
Hồ Tú Hồng ở một bên cắn chân gà, một bên nhử bọn họ, nói lớn cười to hì