Hồ sen nước xanh biếc, những lớp băng của mùa xuân cũng tan rã hết, lộ ra những loại cỏ dưới
nước đong đưa, lung lay sinh động cùng với sóng nước.
Bên cạnh hồ những bông hoa đón xuân nở rực rỡ, soi trên dòng nước xuân, đặc biệt kiều diễm.
Hoàng Phủ Cẩn hái xuống một chùm hoa, cài lên búi tóc của nàng, càng làm nổi
bật hơn mái tóc đen như mun, làn da mịn màng của nàng, khiến cho người
ta kìm không được cảm giác muốn vuốt ve.
Ánh mắt hắn trầm xuống, vội vàng ngoảnh mặt đi.
Tô Mạt liền quấn quít lấy hắn kêu hắn kể phong tục tập quán ở phía bắc, cả chuyện bọn họ chấp hành nhiệm vụ nữa.
Hoàng Phủ Cẩn không giỏi kể chuyện, cho dù là trường hợp mạo hiểm vạn phần,
sinh động tuyệt luân, cũng sẽ bị hắn dùng một câu đúc kết ra là kể xong.
Tô Mạt nghe được chưa đủ, bĩu môi, đôi mắt to đen bóng trừng hắn,“Ta không tin lại đơn giản như vậy.”
Như chuyện bọn bọ bị kẹt trong các vết nứt kẽ băng, bọn họ thừa dịp đêm
đánh lén doanh trại địch, suốt đêm truy tung, từ trên vách núi leo