Nàng tặng cho hắn cái
ống kính Thiên Lý Nhãn mới làm cho người ta phải sợ hãi kinh than kìa,
có thể nhìn thấy rõ rõ ràng ràng địch nhân cách xa hai ba dặm, dùng với
ám khí bọn họ tự cách tân, phối hợp với loại ống nhòm đó, chính là bách
phát bách trúng.
Tô Mạt lấy ra một cái kính có thể phóng to khoảng 3 phân đưa cho Vạn tiên sinh,“Lão tiên sinh, người nhìn thử xem.”
Vạn tiên sinh thật cẩn thận tiếp nhận, sau đó dựa theo ý Tô Mạt, cầm lấy sổ sách nhìn.
“Ôi, Ông trời ơi! Như thế nào lại lớn như vậy ?”
Nhìn dí sát vào thì hình ảnh phóng đại lên, xa xa lại nhìn không thấy bèn nói:“Sao lại thế này, sao có thể ?”
Vạn tiên sinh tò mò đem kính lúp đặt khắp nơi nhìn ngắm, mọi người chỉ thấy một cái tròng mắt thật to nhanh như chớp chuyển, nhất thời kinh hô lên.
Vạn tiên sinh lại buông xuống, ai chưa nhìn liền qua đây nhìn, quả nhiên nhìn thấy chữ phóng đại lên.
Lúc này có vị Lâm chưởng quầy nói:“Cái này kêu là bảo kính, ta nghe gia gia ta nói qua, khi đó kẻ có tiền đều lấy bảo thạch mài ra, có thể đặt ở
trên mắt, lúc nhì đồ vật, nhắm một con mắt lại, nhìn theo cách đó, liền