Hoàng Phủ Cẩn cắn chặt răng, ngón tay gắt gao nắm chặt tấu chương can gián kia.
Tên gián quan hỗn đản này, cuối cùng thế nhưng đề nghị bệ hạ: Nếu bệ hạ yêu thích Tô thị nữ, thì ứng cho danh phận, dù sao vì là ấu nữ của Tô quốc
Công. Lại can gián bệ hạ, nhị điện hạ Lâm Giang vương năm tới nhược
quán, cần phải lập phi, như thế thì có thể đúng với quốc thể, duy hộ
pháp độ, để làm đúng mỹ tục.
Cũng không đến nỗi làm ra việc Hoàng Oanh đường như thế.
Hoàng Phủ Cẩn đầu ngón tay hơi phát run, nếu chính mình không phải mang theo
Mạt nhi cưỡi ngựa đi một vòng, như vậy qua một thời gian nữa, đám chó má gián quan này, vì muốn nịnh bợ hoàng đế, có thể hay không trực tiếp can gián kiến nghị hoàng đế nạp Tô thị nữ làm hậu phi?
Đám chết tiệt đó, cả ngày ăn no dửng mỡ, ngoài việc bới móc chính là bợ đỡ!
Hoàng đế nhìn hắn một cái, thản nhiên nói:“Ngươi cũng không nhỏ nữa. Lần này
lại lập công lớn, trẫm sẽ khâm phong ngươi là Tề vương, ít ngày nữa đem