Hoàng đế phát hiện chính mình càng suy nghĩ, thì khả năng sự việc sẽ xảy đến càng nhiều, đầu như muốn nứt ra.
Không biết qua bao lâu, Lưu Ngọc nói:“Bệ hạ,Tiền Hủy đã về.”
Hoàng đế lớn tiếng nói:“Mau vào.”
Tiền cô cô trong lòng ôm Tô Mạt hai tròng mắt đang nhắm chặt, bước nhanh đi đến.
Hoàng đế kêu nàng để Tô Mạt đặt trên giường của mình, hỏi:“Thế nào?”
Thanh âm Tiền cô cô thấp mà rõ ràng nói:“Bệ hạ, không có trở ngại. Nhị điện
hạ điểm huyệt thủ pháp tinh xảo, cũng không có gây thương tổn đến thân
thể Tô tiểu thư. Chỉ là, nàng ấy rất sợ hãi, giãy dụa rất kịch liệt, hơn nữa chưa trải qua sự việc như vậy, vẫn là có chút không thoải mái.”
Hoàng đế cầm cổ tay Tô Mạt, kiểm tra, hỏi:“Hiện tại như thế nào?”
Tiền cô cô nói:“Nô tỳ đã giải huyệt cho tiểu thư, chỉ là nàng ta tựa hồ bị
cái gì đó kích thích, vừa hoảng loạn vừa sợ hãi, nô tỳ đành phải tạm
thời để nàng ta im lặng một chút.”
Hoàng đế gật đầu. Kéo chăn đắp cho Tô Mạt, nhìn khuôn mặt nhỏ bé bằng lòng bàn tay của nàng nhăn nhúm
lại, mang theo sự khủng hoảng cùng kinh hãi.
Đôi lông mày dài nhỏ như xoắn lại với nhau, hàng lông mi cong vút như cánh bướm giống như bị hoảng sợ, cho dù chủ nhân đang ngủ, nó cũng nhẹ nhàng run rẩy.
“Tô quốc Công ở bên ngoài sao?”
Lưu Ngọc đáp:“Đúng vậy, bệ hạ.”
Hoàng đế phất tay,“Tuyên hắn tiến vào.”
Lưu Ngọc lập tức kêu người dẫn Tô Nhân Vũ vào yết kiến.
Rất nhanh, Tô Nhân Vũ mặc công phục đi nhanh vào, quan phục cùng mũ đều có