Trong mắt Tô Mạt hiện
lên một tia bối rối cực kỳ kinh hãi, nàng nghẹn miệng, nức nở một tiếng, lẩm bẩm nói:“Hắn, hắn nói, dù sao cũng không thể cùng một chỗ, không
bằng cùng chết , ô ô...... Ta sợ......”
Nàng rúc vào lòng Tô Nhân Vũ.
Hoàng đế tức giận đến sắc mặt xanh mét,“Tên súc sinh!”
Tô Nhân Vũ nhẹ giọng an ủi nữ nhi.
Tô Mạt lại lẩm bẩm nói:“Hắn, hắn mang ta đi...... Xem mặt trời mọc,
nói...... xem xong rồi liền cùng nhau...... Nhảy xuống dưới......”
Tô Nhân Vũ ôm chặt nàng, một chữ cũng nói không nên lời.
Hoàng đế trong lòng khẽ động, ngưng nhìn Tô Mạt, nhẹ giọng hỏi:“Sau đó tại sao lại trở về?”
Tâm tư Tô Mạt lập tức chuyển, bèn nói:“Có người đến nói Diệp công công bị bệnh, hắn, hắn mới trở lại .”
Hoàng đế hơi vuốt cằm, quả thế,“Mạt nhi có nhì rõ bộ dáng của người đó?”
Tô Mạt lắc đầu,“Ta lúc ấy...... Sợ hãi, hắn, hắn, hắn dây thừng kia trói
lại chân của mình, ôm...... Ta, định, định sẽ nhảy......”
Hoàng đế nhìn Lưu Ngọc, hắn lập tức đi ra ngoài thúc giục.
Lại qua thêm một canh giờ, Tô Mạt thoải mái nằm im ru ở trong lòng Tô Nhân
Vũ, nghe được bên ngoài tiếng thái giám đáp lời,“Bệ hạ, Lâm Giang vương