Đó là suy nghĩ tự cuồng của bản thân.
Nếu chỉ là một sự việc nhỏ, giở một chút âm mưu thì không sao.
Nhưng thế cục triều đình biến hóa như thế, ai có thể cam đoan vạn vô nhất thất? (tuyệt đối không thể sai sót nhầm lẫn)
Có đôi khi một quân cờ nhỏ không đáng để mắt tới cũng có thể khiến cho toàn bàn cờ thua sạch sẽ.
Cho nên, hắn khinh thường dùng âm mưu.
Hoàng Phủ Cẩn yêu Tô Mạt đó là một sự thật.
Nếu không thể thay đổi, vậy thì lợi dụng.
Hoàng đế lạnh lùng cười,“Trẫm nói qua, đấu với trẫm, ngươi còn chưa đủ tư
cách. Nếu không phải ngươi là con ta, ngươi cho là, ngươi còn có cơ hội
đứng ở chỗ này? Nói cái gì chỉ yêu một nữ nhân, nếu không thể cho nàng
cảm giác an toàn và tự do, ngươi xứng đáng nói tiếng yêu sao?”
Hoàng Phủ Cẩn sắc mặt càng thêm tái nhợt, lại quật cường không nói một lời.
Hoàng đế tiếp tục nói:“Trẫm không sợ nói trắng ra cho ngươi rõ, mặc kệ ngươi
yêu nàng ấy nhiều thế nào, nàng ta là nữ nhân. Đầu tiên nàng ta là một
người, sẽ không chết cùng ngươi, sẽ không theo ngươi cao chạy xa bay.