Nếu thái tử cùng Tô
Văn muốn ở cùng một chỗ, đó là tốt nhất, như thế nếu bị người ta biết
được, bọn họ cũng sẽ không dám có ý đồ ngó nghiêng đại tỷ của nàng.
Tô Mạt quyết định, phân phó Hoàng Oanh:“Đi đem những món điểm tâm bệ hạ ban cho ta đi tặng cho nhị tiểu thư làm bữa khuya.”
Hoàng Oanh mỉm cười vâng lệnh đi luôn, Kim Kết chu miệng nói:“Tiểu thư, vì sao phải cho bọn họ a?”
Tô Mạt cười mà không nói.
Hoàng Oanh tự mình dẫn theo nha đầu cùng thái giám đuổi theo, bên ngoài tiểu
thái giám trả lời:“Thái tử điện hạ nói đêm đã khuya, đừng đi quấy rầy
quý phi nương nương, để cho nhị tiểu thư cùng Tống tứ tiểu thư đi Đông
cung.”
Hoàng Oanh trước nay luôn thận trọng,lần này cũng không kìm nổi nhíu mi, dẫn theo người đuổi theo.
Quá nửa đường đã đuổi kịp, hành lễ xong, đưa lên lễ vật.
Tô Văn không ngờ được, vốn cảm thấy bị Tô Mạt trách móc trong lòng có chút không thoải mái, hơn nữa bị mất mặt mũi, cảm thấy xấu hổ.
Nay Tô Mạt lại sai người ta đến đưa điểm tâm ngự ban cho chính mình, xem ra hẳn là không phải đối phó với mình rồi.
Đợi Hoàng Oanh đi rồi, Tô Văn lau nước mắt, khẽ cười nói:“Ngũ muội muội này của ta, luôn nghịch ngợm như thế, làm cho người ta...... Ai......”
Mới vừa rồi Tống Dung Miên còn khuyên nàng, nói ngũ tiểu thư không phải