Hoàng Phủ Giác nhìn
bóng dáng Hoàng Phủ Giới chạy đi, thả lỏng thân thể, tựa nghiêng vào cột đình, lười biếng nói:“Mạt nhi, dựa vào công phu của nhị ca, đừng nói là cưỡi ngựa, cho dù là bị mấy chục người đánh lén, chỉ sợ cũng sẽ không
làm gì được hắn. Tam ca có thể không nhận ra, nhưng phụ hoàng cũng không thể không biết.”
Tô Mạt lạnh lùng nhìn hắn,“Ngươi rốt cuộc muốn
nói gì? Nếu thật sự theo như lời ngươi nói, Tề vương điện hạ không bị
thương, ta đây phải cảm tạ ngươi.”
Hoàng Phủ Giác cười yếu ớt,
nói:“Ngươi đương nhiên phải cảm tạ ta. Ngươi cũng yên tâm đi, cho dù phụ hoàng có biết, cũng chỉ nghĩ hắn đang giở trò con nít, tức giận phụ