Nha đầu bên người Mạt
nhi đều lợi hại như vậy, làm cho hắn không khỏi tăng thêm áp lực, chính
mình cũng không thể chỉ biết giẫm chận tại chỗ.
Đám người Kim Kết đi thẳng về cung, sắc trời đã đen kịt, đều nói mười bảy mười tám, trời
tối rất nhanh, bởi vì ánh trăng còn chưa lên, trên đường đen ngòm.
Cho dù có đèn lồng cũng chỉ miễn cưỡng nhìn đường, căn bản thấy không rõ hoàn cảnh chung quanh.
Trong bóng đêm ẩn nấp vài người nhìn bọn hắn chằm chằm, thấy bọn họ đến lập tức nhanh chóng rời đi.
Kim Kết trở về cung, liền lập tức đi Kỳ Bàn viện, Bình An đi hồi phục thánh dụ.
Tô Mạt thấy nàng trở về, cười nói:“Ngươi nha đầu này, đi truyền mỗi cái
tin mà lâu như vậy? Chúng ta còn nghĩ ngươi đang ăn uống ở đâu đó kìa,
sẽ không để lại đồ ăn cho ngươi.”
Hoàng Oanh cùng Thủy Muội vài người cười rộ lên.
Tiểu cung nữ vén màn lên, Lăng Nhược từ bên ngoài tiến vào, đi đến trước mặt Tô Mạt, thi lễ nói:“Tiểu thư, từ buổi trưa bắt đầu, có người giống như