Tiểu nha đầu đó nhìn
thấy Tô Mạt kinh ngạc một chút, Tô Mạt ra dấu nháy mắt với nàng ta, nàng vội hỏi:“Tỷ tỷ, sao ngươi lại tới đây?”
Tô Mạt nói:“Chưởng quầy kêu ta dâng loại trà này tới các vị phu nhân đây.”
Vừa nói vừa lấy ra ba cái ly thủy tinh, sau đó lấy bình nước sôi sùng sục trên bếp, pha ba cốc trà hoa lài.
Tuy rằng tên giống hệt như loại trà bên ngoài có bán, nhưng loại trà này bọn họ cũng chưa từng thấy qua.
Công nghệ của nó đương nhiên là rườm rà khiến người ta muốn xỉu.
Múi hương trà theo hơi nước bay lên, khí nước chầm chậm làm mờ mịt gian
phòng, vừa thơm lại không ngán, lập tức hấp dẫn tầm mắt của các vị phu
nhân.
Nhất là vị Tần phu nhân kia, trên mặt tràn đầy loại biểu
cảm kinh ngạc, liên tục khen:“Trà ngon, thật sự là bình sinh gặp được
một lần cũng cảm thấy mỹ mãn.”
Tô Mạt cười nói:“Chưởng quầy chúng ta thỉnh các vị phu nhân thưởng thức.”
Riêng mỗi người xem trong chốc lát, nhìn những đóa hoa khô kia dần dần ngâm