Tô Mạt oán hận trừng
mắt nhìn Đinh Tiểu Căn một cái, nhưng cũng không nỡ không đi, giả bộ như bộ dáng không quan tâm lắm:“Nhị ca đại tỷ tam tỷ, các ngươi đi về
trước, ta đi xem một chút cái gì là trà ngon, chẳng lẽ so với trà của
chúng ta còn ngon hơn?”
Kim Kết vội vén màn trướng, Tô Mạt xoay
người đi ra ngoài, tự mình lưu loát nhảy xuống xe, xa phu vội thả thắng
xe, Kim Kết đi theo xuống.
Tô Việt mỉm cười, nói:“Chúng ta về trước.”
Dù sao Tô Mạt xuất nhập Vương phủ cũng như chuyện cơm bữa, ở trong hoàng thành, cũng không có gì.
Đại tiểu thư gật đầu.
Tô Hinh Nhi cười nói:“Khi muội trở về chúng ta muốn nếm thử loại trà ngon của Vương phủ đó.”
Tô Việt chậm rãi nói:“Loại trà đó ngươi uống không được.”
Tô Hinh Nhi gấp rút hỏi thêm nữa, Tô Việt nói lảng sang đề tài khác, nói về Hương lâu, hai ngày này thật sự bận điên lên.
Chỉ nói Tô Mạt dẫn theo Kim Kết, kéo váy đi rất nhanh, Đinh Tiểu Căn còn phải đi như chạy mới đuổi kịp.
“Tiểu thư, vương gia chúng ta không ở bên đó, ở Tây vườn.”
Tô Mạt thuận đường quẹo vào phía tây, xuyên qua tiền sảnh, theo hành lang