Sắc mặt Tô Nhân Vũ vẫn lạnh lùng ngồi ngay ngắn ở nơi đó, hắn vốn kiệm lời, trường hợp trọng
yếu, nhất là có mặt lão phu nhân ở đây, đương nhiên coi lão phu nhân là
cao nhất.
Thấy tình thế trước mặt, hắn bèn nói:“Mẫu thân mệt mỏi, vẫn nên sớm một chút đi nghỉ ngơi.Chuyện hôm nay vốn cũng không phải
thương lượng gì, bệ hạ vốn là đã có quyết định.”
Ngụ ý, đó là giải tán hết ai về nàh nấy đi, nên làm sao thì làm vậy, đừng quấy rầy nữa.
Vương Minh Chí cùng Phú Khang công chúa đành phải đứng dậy cáo từ.
Vương phu nhân vẫn còn không phục, nàng rất phẫn nộ, nàng khổ tâm tiến hành
mấy năm nay, đánh bại Cố di nương, thắng lão phu nhân, tương lai tốt đẹp vốn phải chờ đợi nàng.
Nhưng vì sao, đột nhiên trong lúc này, nàng cứ như vậy ?
Mất đi hết thảy quyền lợi?
Đồng thời giống như không có cơ hội lật ngược tình thế?
Nàng không cam lòng!
Tô Nhân Vũ thỉnh an mẫu thân, sau đó cáo lui, cùng vợ chồng Vương Minh Chí đi ra ngoài.
Vương phu nhân tinh thần hoảng hốt đi theo ra ngoài.
Ra ngoài viện của lão phu nhân, nàng ta kêu Vương Minh Chí cùng Phú Khang công chúa đi vào trong phòng nàng ta trò chuyện.
Vương Minh Chí do dự một chút, điều này vốn không hợp quy củ, nếu muội phu có mặt, hắn cũng chỉ có thể đi thư phòng, về hậu viện nghĩ thế nào cũng
không thích hợp.
Nhưng là Tô Nhân Vũ tựa hồ không quan tâm, ngược lại chắp tay ý bảo bọn họ tự tiện, nhanh chóng rời đi.
Trong lòng Vương Minh Chí cùng Phú Khang công chúa nhất thời trầm xuống, xem