Nữ Xuyên Không Là Trà Xanh Hệ Anh Em

Chương 1

Chương 1
Phu quân thắng trận nơi biên cương, ngày trở về kinh thành bên người bỗng có thêm một tiểu quân sư nữ cải nam trang.
Đêm đầu tiên vào phủ, ả "hán tử trà" này sống chết kéo lấy chàng để thức trắng đêm đàm đạo:
"Tối nay là kèo của huynh đệ chúng ta, không có đàn bà con gái ở đây đúng là sảng khoái!"
"Nữ tử thiên hạ này chỉ biết quanh quẩn bên đàn ông để ghen tuông tranh sủng, ánh mắt thật sự quá hẹp hòi!"
"Nói trước rồi đấy, không có sự đồng ý của 'cha mày' đây thì đứa nào cũng không được lén lút tìm người yêu đâu nhé, đỡ cho mấy tên ngốc các người bị lũ yêu tinh bắt mất."
Thấy cảnh đó, ta khóc đến hoa lê đái vũ, yếu ớt đẩy cửa phòng ra:
"Phu quân, trời đánh sấm rồi, thiếp sợ lắm..."
Chẳng lẽ nữ tử xuyên không này không biết rằng, lục trà chính là khắc tinh chuyên trị mấy loại "hán tử bỉu" (gái giả trượng nghĩa) hay sao?
...
Đêm khuya.
Thư phòng rộng lớn trong phủ Tướng quân lại vô cùng náo nhiệt, chén tạc chén thù không ngớt, thỉnh thoảng còn vang lên tiếng cười duyên của nữ tử.
Ta cởi giày tất, ném cho Tiểu Thúy, cố ý chân trần đẩy cửa bước vào.
Trong phòng lập tức yên lặng.
Mấy người đang hào sảng uống rượu đồng loạt khựng lại.
Trong phòng đều là nam nhân, ngoại trừ người đang được mọi người vây quanh ở giữa.
Nữ tử ấy mặc trường bào màu xanh, tóc búi gọn như nam tử, phóng khoáng xắn tay áo để lộ một đoạn cánh tay trắng như ngó sen.
Đó chính là vị tiểu quân sư trong lời đồn.
Mãi đến khi hồi kinh, mọi người mới biết nàng vốn là thứ nữ của Tể tướng phủ, tên gọi Tô Vân.
“Uống!”
“Đêm nay huynh đệ chúng ta không say không về, ai đi trước kẻ đó là cháu nội!”
Tô Vân đã uống đến mơ màng, gương mặt nhỏ đỏ bừng, vô tư ngả vào lòng người bên cạnh.
Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy ta, nụ cười nơi khóe môi nàng lập tức cứng lại.
Ngoài trời sấm rền vang dội.
Ta khóc đến hoa lê đẫm lệ, mềm yếu lao vào lòng nam nhân đang ngồi ở ghế chủ vị.
“Phu quân... có sấm chớp, thiếp sợ lắm...”
Giọt lệ nơi khóe mắt rơi xuống cổ chàng, thuận tay ta còn sờ loạn mấy cái lên lồng ngực rắn chắc ấy.
Phu quân của ta.
Hộ quốc Đại tướng quân nước An Khánh — Hoắc Cảnh.
Bị mỹ nhân bất ngờ lao vào lòng, thân thể Hoắc Cảnh bỗng cứng đờ, vành tai nhanh chóng nhuốm một tầng đỏ nhạt.
Ban đầu chàng có chút luống cuống, thấy ta run rẩy lại vội vàng ôm ta vào lòng.
“Vì sao không mang giày tất? Lát nữa cảm lạnh thì sao... Ta đưa nàng về phòng nghỉ.”
Giọng nói trầm thấp khàn khàn của nam nhân khiến mọi người đang ngẩn người trong phòng bừng tỉnh.
“Từ lâu đã nghe trong quân doanh rằng tẩu tẩu là đệ nhất mỹ nhân thiên hạ, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền!”
“Hoắc Cảnh, tiểu tử ngươi thật có phúc!”
“Trai tài gái sắc, đúng là một đôi trời sinh! Chén này ta cạn trước!”
Mọi người nhiệt liệt reo hò, đồng loạt nâng chén uống cạn để chúc mừng.
Chỉ có Tô Vân ngồi ở giữa, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Ánh mắt nàng nhìn ta mang theo vài phần âm trầm.
Thấy vẻ buồn ngủ vẫn còn đọng nơi chân mày khóe mắt ta, Hoắc Cảnh lập tức đứng dậy xin cáo từ.
Tô Vân không vui, tại chỗ bắt đầu gây chuyện.
Nàng bất ngờ giơ tay định choàng cổ Hoắc Cảnh, ép đầu chàng vào bộ ngực mềm mại của mình.
“Tiểu tử ngươi trọng sắc khinh bạn thật đấy! Gặp thê tử rồi liền quên cả cha, còn xem bọn ta là huynh đệ hay không?”
Hoắc Cảnh phản ứng cực nhanh, lập tức né tránh.
Chàng nhíu mày, sự bài xích trong mắt không hề che giấu.
Mấy người còn lại trên bàn thấy vậy vội vàng tiến lên hòa giải, dịu giọng dỗ dành Tô Vân:
“Bọn ta uống cùng muội.”
“Đúng đúng đúng, uống đến sáng, uống đến khi cô nãi nãi hài lòng mới thôi!”
Nào ngờ Tô Vân vẫn lạnh mặt.
Nàng nhấc chén rượu lên, ngửa đầu uống cạn.
“Nữ nhân đúng là phiền phức, động một chút là khóc lóc yếu đuối. Ta ghét nhất mấy chuyện tình cảm nhi nữ này.”
“Ta vẫn nhớ những ngày tháng cùng mọi người nơi quân doanh, ra trận giết địch.”
“Chém đầu quân địch xuống rồi đá như quả bóng mới thật sảng khoái.”
Người bị mắng là yếu đuối như ta khẽ co người lại.
Sắc mặt tái nhợt, bất an nép vào lòng Hoắc Cảnh.
Gương mặt chàng lập tức trở nên khó coi.
Một bên dịu dàng thấp giọng dỗ dành ta, một bên lớn tiếng ngắt lời Tô Vân đang thao thao bất tuyệt kể chuyện quân doanh.
“Đang yên đang lành, cô nói những chuyện này là có ý gì, Tô Vân?”
Lăn lộn giữa đám nam nhân chinh chiến nhiều ngày, Tô Vân luôn được tâng bốc chiều chuộng, chưa từng bị ai làm mất mặt trước đám đông.
Thế nhưng nàng không nổi giận.
Ngược lại còn mỉm cười đứng dậy xin lỗi ta:
“Ta ở cùng đám đàn ông thô kệch này quá lâu, quen đánh đánh giết giết rồi, nhất thời quên mất tỷ tỷ từ nhỏ sống trong khuê các, được nâng niu như châu như ngọc.”
“Không ngờ tâm tư tỷ tỷ lại nhạy cảm đến vậy. Ta nhất thời nói năng thẳng thắn, là lỗi của ta, mong tỷ tỷ đừng trách.”
Lời nói nghe qua tưởng như chân thành.
Nhưng thực chất lại giấu kim trong bông, từng câu từng chữ đều ngầm châm chọc ta.
Nếu ta cố chấp so đo với nàng, ngược lại sẽ trở thành người hẹp hòi.
Con nhỏ trà nam đáng ghét!
Ta mềm yếu tựa vào lòng Hoắc Cảnh, ngậm ngùi rơi lệ.
“Phu quân... chàng cũng giống Tô muội muội, cho rằng thiếp yếu đuối nhạy cảm, đa nghi hay sao?”
Nhờ lời nhắc nhở của ta, mọi người mới nhận ra ý châm biếm trong lời Tô Vân.
Sắc mặt ai nấy đều thay đổi.
Tô Vân không ngờ ta lại thẳng thừng vạch trần dụng ý của nàng như thế.
Nàng cuống quýt muốn giải thích, nhưng lại bị Hoắc Cảnh lạnh lùng liếc nhìn.
“Quản gia, tiễn khách.”
“Các vị muốn uống rượu thì xin về phủ mình mà uống. Đừng đến tận cửa nhà ta rồi còn chỉ trỏ phu nhân của ta.”
“Phu nhân, ta đưa nàng về phòng.”
Huynh đệ như tay chân.
Nữ nhân như y phục.
Mọi người nhìn nhau, đều cảm thấy dù thế nào đi nữa, Hoắc Cảnh cũng không nên nổi giận với những huynh đệ từng vào sinh ra tử cùng mình đến vậy.
Nhưng khi nhìn thấy ta đang nép trong lòng chàng, lệ mắt lưng tròng, dung nhan tiều tụy đáng thương, bọn họ lại không biết nên nói gì.
Thế là mọi người bắt đầu bất mãn với Tô Vân, âm thầm sinh ra khoảng cách, nhỏ giọng oán trách nàng.
Thấy mọi người sắp sửa rời đi, ta vội lấy khăn tay lau nước mắt, khẽ kéo tay áo Hoắc Cảnh.
Sao lại muốn đi rồi?
Ta còn chưa chơi đủ mà.
“Phu quân đừng giận.”
“Tô muội muội cũng không cố ý.”
“Mọi người đang uống rất vui, lúc này giải tán e rằng sẽ khiến các huynh đệ lạnh lòng. Thiếp ở đây cùng chàng là được rồi.”
Trong lòng Hoắc Cảnh càng thêm thương yêu.
Trái tim mềm nhũn đến rối tinh rối mù.
Thấy ta không khóc nữa, chàng lập tức thuận theo ý ta.
“Được.”
“Mọi chuyện đều nghe theo phu nhân.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất