Nữ Xuyên Không Là Trà Xanh Hệ Anh Em

Chương 3

Chương 3
Vừa bước vào nội thất, ta mới cảm thấy bên tai thanh tĩnh hơn hẳn.
Tiểu Thúy tất bật mang giày tất tới, lại hâm nóng một bầu rượu nhỏ, bày kèm ba đĩa điểm tâm tinh xảo.
“Ta nhớ phu nhân ngày thường thích uống trà hơn mà?”
Hoắc Cảnh nhận lấy chậu gỗ từ tay hạ nhân. Bàn tay thô ráp của chàng giữ lấy cổ chân ta, nhẹ nhàng ngâm vào làn nước ấm.
Nhớ tới gương mặt của Tô Vân, trong lòng ta lại khó chịu. Ta cố ý lắc nhẹ bắp chân, khiến nước bắn tung tóe lên mặt chàng.
“Trong phòng vừa rồi mùi trà quá nồng, hun đến mức ta phát ngấy.”
“Nước có lạnh không?”
Hoắc Cảnh vẫn nhẫn nại như thường. Mặc cho ta gây sự, chàng cũng chẳng hề tức giận, chỉ thong thả cầm khăn nóng lên lau chân cho ta.
“Chàng nói gì vậy? Chẳng lẽ chút nước này lại có thể làm ta chết cóng sao?”
“Hoắc Cảnh, chàng đúng là càng ngày càng có bản lĩnh. Đánh trận một năm, bên cạnh lại xuất hiện thêm một mỹ nhân kiều diễm. Nghĩ đến cảnh sống trong quân doanh của chàng hẳn là vô cùng tiêu dao khoái hoạt.”
“Ta còn thắc mắc đấy. Nếu không bị Tô Vân giữ chân, e rằng chàng đã sớm bay về đây rồi.”
Nghe ta cố ý nói mát, Hoắc Cảnh bật cười trầm thấp mấy tiếng.
Chàng đứng dậy, tủi thân vùi đầu vào hõm cổ ta cọ cọ. Hơi thở ấm nóng phả lên da thịt, mang theo cảm giác ngứa ngáy khó tả.
Ta hừ lạnh một tiếng, kéo Hoắc Cảnh ra, dùng tay nâng cằm chàng lên, tỉ mỉ ngắm nhìn khuôn mặt tuấn tú ấy dưới ánh nến.
Đúng là hồng nhan họa thủy!
“Lần này ra Bắc chống Hung Nô có sáu cánh quân. Tô Vân là quân sư của một trong số đó, hoàn toàn không liên quan gì đến ta.”
“Hôm khải hoàn hồi triều mới có người báo rằng nàng ta là thứ nữ của Tướng phủ.”
“Cũng không biết nàng ta dùng thủ đoạn gì mà kết giao được với đám Dương Chiêu. Tối nay lại đột nhiên tìm tới tận cửa.”
“Vừa nhìn đã biết chẳng có ý tốt. Phu nhân, nàng phải bảo vệ ta đấy!”
Hoắc Cảnh nói đến chân thành tha thiết. Đôi mày mắt thanh lãnh đẹp đẽ khẽ nhíu lại.
Ánh nến lay động, càng làm đôi mắt sâu thẳm của chàng thêm phần mê hoặc.
Thấy ta không đáp, chàng lại bày ra bộ dạng đáng thương, khẽ cọ lên vai ta, rồi với tay lấy một miếng bánh trên bàn.
“Xem này, đây là bánh quế hoa ta mang về cho nàng từ cổng cung. Ngọt thơm lắm, nếm thử một miếng đi.”
“Không ăn, ta không đói.”
Ánh trăng mờ ảo, cơn buồn ngủ dần kéo đến. Ta quay mặt đi từ chối, nào ngờ bị chàng giữ lấy.
Chàng bất ngờ nghiêng người áp sát. Hơi rượu nhàn nhạt hòa cùng đôi môi nóng bỏng phủ xuống như cơn sóng cuồn cuộn.
“Nhưng ta đói rồi.”
“?”
Ánh nến chập chờn lay động.
Ta thở dốc, đưa tay đẩy chàng ra rồi nói:
“Bổng lộc của chàng nhớ nộp hết vào kho. Ngày mai ta còn phải đến Đông Giao mua một tòa trạch viện.”
“... Tất cả đều nghe theo phu nhân.”
Đêm xuân kiều diễm, rèm loan trướng ấm.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng như nước, lặng lẽ soi xuống một đêm dài dịu dàng vô hạn.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất