Chương 4
Vì lao lực quá độ, đến sáng hôm sau khi ta tỉnh lại trên giường thì toàn thân đau nhức rã rời. Lúc ấy trời đã ngả về chiều.
Sợ chọc ta nổi giận, Hoắc Cảnh ngoan ngoãn cúi đầu, tự tay bưng bát thuốc bổ được hầm kỹ từ phòng bếp, từng muỗng từng muỗng đút cho ta.
Nào ngờ mới uống được một nửa, một tiểu tư của Tướng phủ bỗng mang tới một tờ giấy trắng.
Tờ giấy thoang thoảng hương phấn son của nữ tử, vô hình trung lại nhuốm thêm vài phần ám muội.
Bên trên chỉ viết vỏn vẹn một hàng chữ:
【Đêm nay tới Xuân Hương Lâu nghe hát uống rượu hoa đi, huynh đệ lần này đủ nghĩa khí rồi chứ!】
Ký tên: Tô Vân.
Lại tới nữa rồi!
Cái kiểu “xưng huynh gọi đệ” nhưng lại thích mập mờ của loại trà xanh nam tính chết tiệt này!
Sắc mặt Hoắc Cảnh lập tức xanh mét. Chàng xé nát tờ giấy thành từng mảnh, rồi “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt ta.
“Phu nhân, ta trong sạch! Ta chưa từng, cũng tuyệt đối sẽ không đi uống rượu hoa đâu!”
Thấy chàng lại bày ra bộ dạng tủi thân, ta giơ tay lên, như dỗ dành một chú chó lớn mà gãi nhẹ dưới cằm chàng, hài lòng gật đầu.
“Đi thôi, theo ta ngắm đèn hoa.”
...
Ngày rằm hằng tháng, hoàng thành đều tổ chức hội hoa đăng, náo nhiệt vô cùng.
Trên phố lớn, một tay ta xách chiếc đèn cung lục giác bằng lưu ly, tay còn lại cầm một xiên hồ lô đường.
Hoắc Cảnh theo phía sau, cười đến vui vẻ, trên tay ôm mấy xấp lụa thượng hạng.
Khi đi ngang qua một quầy bán trâm hoa, ta lại càng bị những món đồ tinh xảo mê hoặc đến mức không bước nổi.
Đang chăm chú lựa chọn, bỗng thấy phía xa có một đám nam nhân vây quanh một giai nhân chậm rãi đi tới.
Tiếng cười duyên quen thuộc xuyên qua dòng người, truyền tới rõ ràng:
“Thật mất hứng, đến thanh lâu uống rượu hoa cũng không được. Phu nhân của hắn đúng là đáng sợ quá mức. Nếu là ta, chắc chắn không chịu nổi, quản thúc nghiêm khắc như vậy.”
“Nếu sau này ta thành thân, nhất định sẽ cho phu quân sự tự do lớn nhất, tôn trọng mọi ý nguyện của chàng!”
Nghe vậy, đám nam nhân cười lớn, liên tục tán thưởng.
“Quá đúng rồi, Tô Vân! Không hổ là huynh đệ tốt, nàng thật hiểu bọn ta!”
“Ai cưới được nàng sau này đúng là có phúc ba đời!”
Tô Vân đắc ý vô cùng.
Nàng ta phe phẩy quạt, nhìn quanh bốn phía, rồi đột nhiên khựng lại.
Ta đứng giữa dòng người, từ xa mỉm cười chào nàng ta, giả vờ như khoảng cách quá xa nên chẳng nghe thấy gì cả.
Còn quanh người Hoắc Cảnh thì khí lạnh lan tràn, chàng nghiến mạnh đến mức cắn nát viên hồ lô đường đang ngậm trong miệng.
Thấy đám người kia sắp đi tới, ta dịu dàng dùng khăn tay lau đi vệt đường bên khóe môi chàng.
“Phu quân đừng giận. Vội vàng trở mặt như vậy thì chẳng còn thú vị nữa.”
“Huống hồ, đã lâu rồi ta chưa trêu dế.”
Sau vài lần dỗ dành, chàng mới hừ lạnh một tiếng, lặng lẽ nhai hồ lô đường rồi đứng phía sau ta.
Tô Vân thật sự cho rằng chúng ta không nghe thấy những lời nàng ta nói, nên mỉm cười tiến tới hàn huyên.
Thế nhưng khi nhìn rõ vài dấu hôn đỏ mờ trên cổ Hoắc Cảnh, sắc mặt nàng ta lập tức cứng đờ.
Ta cúi đầu chăm chú chọn trâm như thể không để ý, nhưng thực chất lại đang âm thầm thưởng thức chiếc quạt trong tay nàng ta sắp bị vò nát.
“Tỷ tỷ thật có nhã hứng. Ta không hiểu vì sao nữ nhân các người lại thích mấy thứ hoa hòe lòe loẹt này. Theo ta thấy, múa đao luyện kiếm thú vị hơn nhiều.”
Tô Vân liếc nhìn đống trang sức trên quầy với vẻ chua chát, đầy ghét bỏ lắc đầu.
Đến rồi.
Lại là những lời lẽ trà xanh kinh điển ấy.
Ta thích thú cầm một cây trâm bướm tua rua cài lên búi tóc, đôi mắt lưu chuyển như nước mùa thu.
“Phong nguyệt nhân gian, muội muội đương nhiên không hiểu được.”
“Phu quân, ta có đẹp không?”
“Đẹp.”
“Trâm đẹp hay đao kiếm đẹp?”
“Đương nhiên là phu nhân đẹp nhất.”