Ôm Trăng Vào Lòng

Chương 1

Chương 1
Ôn gia, nhà phú thương giàu có bậc nhất Tô Châu, vị đại tiểu thư mới sáu tuổi không may rơi xuống nước mà chết.
Sau đó, ta xuyên tới.
Khi ấy vừa được người ta vớt lên từ hồ.
Vừa mở mắt, ta liền bắt gặp một đôi mắt đen láy đầy vẻ lo lắng.
Người cứu ta tuổi còn không lớn, môi hồng răng trắng, dung mạo vô cùng tuấn tú.
Nước hồ lạnh buốt theo cằm hắn nhỏ xuống, rơi lên gương mặt ta.
Trong đầu ta chợt lóe lên một tia tỉnh ngộ.
Ta xuyên sách rồi.
Người trước mặt chính là nam chính của cuốn tiểu thuyết này — Tống Hàm, vị Tống thừa tướng tương lai quyền khuynh triều dã.
Còn ta...
Là nữ phụ độc ác đứng giữa hắn và nữ chính.
Tâm địa rắn rết, thủ đoạn tàn nhẫn.
Là viên đá lót đường trên con đường thanh vân của hắn.
Cuối cùng chết thảm không toàn thây, bị chó hoang cắn xé nuốt sạch.
Nghĩ đến đây, ta không khỏi rùng mình vì sợ hãi.
Thấy bộ dạng ấy của ta, hắn dường như có chút hoảng hốt, dè dặt đưa tay chạm lên trán ta.
“Muội... không sao chứ?”
Tim ta đập thình thịch.
Ta lắc đầu, rồi lại ngơ ngác gật đầu.
Muốn nói gì đó, nhưng cổ họng như nghẹn lại, chẳng thể phát ra âm thanh.
Mày hắn càng lúc càng nhíu chặt.
Đang định nói thêm điều gì thì phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng khóc nức nở của một người phụ nữ.
Thân thể ta chợt nhẹ bẫng.
Ngay giây tiếp theo đã bị người phụ nữ ấy ôm chặt vào lòng.
Trong tiếng nức nở nghẹn ngào.
Ta nhìn thấy Tống Hàm cả người ướt đẫm đứng đó.
Tựa như một con thú nhỏ cô độc.
Bị tất cả mọi người lãng quên ở một bên.
...
Ôn gia và Tống gia là hàng xóm sát vách.
Tống gia vốn là dòng dõi quan lại sa sút.
Tổ tiên từng có người giữ chức quan Tứ phẩm, nhưng về sau thất thế trong cuộc tranh đấu đảng phái, đành cáo quan hồi hương.
Dường như khí vận văn chương của cả gia tộc đều đã dùng hết.
Hậu bối không ai có thiên phú đọc sách.
Hiện giờ cũng chỉ có thể dựa vào thanh danh tổ tiên để miễn cưỡng giữ lại chút thể diện.
Tống Hàm là trưởng tử của Tống gia.
Mẹ ruột mất sớm.
Chưa đầy một năm sau, phụ thân hắn đã cưới người biểu muội trong tộc làm kế thất.
Sau đó lại sinh thêm ba trai hai gái.
Mỹ thiếp và con nhỏ quây quần bên cạnh.
Vì thế, thân phận đích trưởng tử do chính thất sinh ra của Tống Hàm trong Tống gia trở nên vô cùng khó xử.
Gia sản Tống gia cũng không đến mức bạc đãi hắn về cơm ăn áo mặc.
Chỉ là chẳng ai thực sự để tâm đến hắn.
Đám hạ nhân vốn quen nhìn sắc mặt chủ tử mà hành sự.
Đối với hắn, đương nhiên cũng chẳng có bao nhiêu kính trọng.
Danh phận đại thiếu gia của hắn ít nhiều chỉ là hữu danh vô thực.
Ôn gia và Tống gia có qua lại làm ăn.
Hạ nhân hai phủ cũng thường xuyên tiếp xúc.
Cho dù ta không cố ý để tâm, vẫn luôn nghe được vài lời đồn đại.
Huống hồ, sau khi cố tình tìm hiểu, ta lại càng biết rõ hơn.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất