Chương 2
Từ ngày cứu “ta” dưới hồ lên.
Tống Hàm nhiễm phong hàn, nằm liệt giường.
Mà chẳng có ai chăm sóc.
Vì “ân cứu mạng”.
Cũng vì muốn tránh đi kết cục đã được định sẵn trong tương lai.
Ta quyết tâm phải xây dựng quan hệ tốt với hắn từ khi còn nhỏ.
Sự suy tàn của Ôn gia sau này, một phần bắt nguồn từ lòng tham của “phụ thân”.
Sai một bước, từng bước đều sai.
Nhưng phần còn lại...
Lại đến từ cậu bé đang ở trước mặt ta.
Người mà trong tương lai sẽ dẫn theo quan binh đến tịch thu gia sản, diệt cả gia tộc Ôn gia.
“Tống Hàm ca ca, huynh khá hơn chưa?”
Ta chớp đôi mắt trong veo sáng ngời, ghé bên giường nhìn hắn không chớp mắt.
“Sao mặt huynh đỏ thế? Đã mời đại phu chưa? Có ngoan ngoãn uống thuốc không?”
“Phòng huynh sao lạnh như vậy? Đến cả chậu than cũng không có. Đám nha hoàn bà tử đâu cả rồi?”
Lúc vừa bước vào phòng.
Ta đã nhìn thấy Tống Hàm mặt đỏ bừng vì sốt, quần áo đơn bạc, chân trần đứng trên nền đất.
Hắn đang cố với lấy ấm trà trên bàn.
Cả căn phòng lạnh đến đáng sợ.
Đến một người hầu hạ cũng chẳng thấy đâu.
Hiển nhiên hắn không ngờ ta sẽ tới.
Trong đôi mắt đen láy hiện lên vẻ kinh ngạc.
Tay buông lỏng.
Chiếc ấm trà rơi xuống đất.
“Choang!”
Một tiếng vang giòn.
Nước trà văng đầy sàn.
Đến chút hơi nóng cũng chẳng còn.
Không ngờ Tống gia lại thờ ơ với hắn đến mức này.
Trẻ con vốn không biết kiêng dè.
Một tràng câu hỏi liên tiếp của ta khiến Xuân Cẩm, đại nha hoàn bên cạnh Tống phu nhân, sắc mặt lúc xanh lúc đỏ.
Mọi người đều là người tinh tường.
Chỉ cần nhìn một cái là hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chẳng qua những gia tộc quyền quý đều coi trọng thể diện.
Trong nhà có nát như một nồi cháo cũng không sao.
Nhưng tuyệt đối không được để mất mặt bên ngoài.
Trương ma ma đi cùng ta khẽ cười như không cười liếc Xuân Cẩm một cái.
Lập tức khiến nàng ta nghẹn lời.
Vành tai Xuân Cẩm đỏ bừng.
Ánh mắt đầy giận dữ với đám nha hoàn bà tử lười biếng kia.
Nhưng cuối cùng vẫn miễn cưỡng nở nụ cười, hướng về phía Tống Hàm nói:
“Đại thiếu gia, chắc là thời tiết lạnh quá nên bọn nha hoàn bà tử lén trốn việc. Nô tỳ sẽ lập tức đưa người xuống nghiêm khắc dạy dỗ.”
Chẳng bao lâu sau, trà nóng được mang lên.
Ta đích thân bưng một chén đưa cho hắn.
Tống Hàm nhận lấy, chậm rãi nhấp một ngụm.
Thân hình thiếu niên gầy gò mảnh khảnh.
Cổ tay thon dài.
Ngũ quan còn chưa hoàn toàn trưởng thành.
Nhưng trên người đã thấp thoáng phong thái quang minh lỗi lạc, khoáng đạt như trời đất.