Chương 6
Ta quay đầu nhìn chàng.
Trên môi chàng mang ý cười. Dưới ánh đèn lung linh phản chiếu, đôi mắt tựa như chứa một hồ nước trong veo.
Ta và chàng không thân.
Chỉ từng gặp nhau vài lần trong những bữa tiệc của các phủ.
Thế nhưng ánh mắt lúc này của chàng lại khiến lòng ta dâng lên cảm giác kỳ lạ, bất giác né tránh.
Ta giơ tay chỉ về phía Sở Tích Nhan giữa đám đông, đổi chủ đề:
“Quả nhiên lời đồn không sai. Thật đúng là phong hoa tuyệt đại, người khác khó mà sánh bằng.”
Lạc Gia Hy nhìn theo hướng tay ta chỉ rồi lại quay sang nhìn ta.
Chàng mỉm cười gật đầu.
“Đúng là phong hoa vô hạn. Chỉ là…”
Nói đến đây, chàng khẽ ngừng lại rồi mới tiếp tục:
“Ánh mặt trời có sự rực rỡ của ánh mặt trời, vầng trăng cũng có vẻ trong sáng của vầng trăng. Hoa nở thành hai đóa, mỗi đóa đều có nét đẹp riêng.”
Trong lời nói có hàm ý, nhưng cũng là một sự an ủi.
Ta mím môi, mỉm cười gật đầu, xem như bày tỏ lòng cảm kích.
“Lạc công tử không qua đó sao?”
“Không đâu. Hôm nay người quá đông, ta vẫn thích yên tĩnh hơn.”
Nói rồi chàng thở dài, dường như có chút bất đắc dĩ.
Ta bật cười, lắc đầu rồi lại đưa mắt nhìn sang.
Ở một góc sân, Tống Hàm chắp tay đứng lặng.
Chàng không trò chuyện với ai.
Một thân trường bào gấm xanh trắng, tóc búi cao gọn gàng.
Không giống những người khác đều chăm chú nhìn Sở Tích Nhan, chàng lại nhắm mắt lẩm nhẩm đọc gì đó.
Để chuẩn bị cho kỳ Xuân Vi tháng Ba năm sau, chàng đóng cửa khổ đọc nhiều ngày liền.
Đã gần một tháng rồi ta chưa gặp chàng.
Giữa bầu không khí náo nhiệt này, chàng càng trở nên xa cách.
“Tên mọt sách.”
Ta cong mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm rồi cười khẽ mắng một câu.
Có lẽ vì ta nhìn quá lâu.
Sở Tích Nhan bỗng chuyển ánh mắt sang, đối diện với ta.
Ta không né tránh, chỉ khẽ gật đầu xem như đáp lại.
Nữ chính nguyên tác thì sao chứ?
Tình cảm thanh mai trúc mã bao năm, chưa chắc ta đã thua.
Mãi đến khi tiệc thọ gần kết thúc.
Ta cũng chỉ nói chuyện với nàng vài câu đơn giản, xem như chào hỏi.
Trên đường từ phủ họ Lạc trở về.
Ta thấy phụ thân mặt đỏ bừng vì rượu, vẻ mặt đầy đắc ý, đang khoác vai một người đàn ông trung niên.
Ông vui vẻ nói với ta:
“Nguyệt Nhi, đây là Trương thúc thúc của con.”
Ta ngẩn người trong thoáng chốc.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Người đàn ông trước mắt với nụ cười ôn hòa ấy, chính là căn nguyên khiến Ôn gia suy tàn.
Lúc này, dưới sự kinh doanh nhiều năm của phụ thân.
Ôn gia đang hưng thịnh như mặt trời ban trưa.
Thế lực thậm chí còn đủ sức sánh với bốn đại thương gia kinh thành.
Nhưng đúng vào lúc ấy.
Hắn xuất hiện.
Lấy danh nghĩa hợp tác làm ăn với phụ thân, từng bước kéo ông vào vòng xoáy của vụ án tham ô tham nhũng lớn nhất Giang Nam.
Sai một bước.
Sai cả đời.
Từ đó không thể thoát thân.