Ông Chú Nhà Quê Trở Thành Kiếm Thánh

Chương 2: Ông chú ở vùng quê hẻo lánh được tiến cử

Chương 2: Ông chú ở vùng quê hẻo lánh được tiến cử
“...Đúng là lâu lắm rồi nhỉ, trông khác hẳn.”
“Thầy thì có vẻ vẫn không thay đổi.”
Ở võ đường kiếm thuật vùng quê, bỗng nhiên xảy ra một cuộc “boy meets girl”.
Nếu nội dung chỉ đơn giản có thể tóm gọn bằng một câu như vậy thì đã nhẹ nhàng biết bao.
Quan trọng hơn là tôi đã quá già để gọi là “boy”, còn Alyusia trước mặt cũng chẳng còn nhỏ đến mức gọi là “girl”. À thì, cô ấy đúng là một mỹ nhân thật.
Nhưng đúng lúc tôi vừa nhớ lại thì chính người đó lại xuất hiện.
Gọi đây là định mệnh thì… tôi có lẽ đã hơi quá tuổi để nói vậy.
Đáng tiếc là tôi cũng không còn cái tuổi sống vì lãng mạn nữa rồi.
Vương quốc Reveris nằm ở phía bắc lục địa Galea.
Thủ đô của vương quốc Reveris là Baltlane.
Đoàn hiệp sĩ Reverio trực thuộc hoàng gia, lấy thủ đô làm căn cứ hoạt động.
Và người phụ nữ đang đứng trước mắt tôi chính là Alyusia Citrus – đoàn trưởng hiện tại của đoàn hiệp sĩ Reverio.
Từ khi còn theo học ở võ đường của tôi, cô ấy đã là một cô gái nghiêm túc, tài giỏi và có tính cách ôn hòa. Chỉ cần nhìn kiếm pháp của tôi rồi bắt chước theo mà cũng có thể tái hiện khá giống, đủ để thấy cô ấy xuất sắc đến mức nào.
Tôi cũng nhớ cô ấy rất biết quan tâm người khác, thường để ý tới các môn sinh cùng môn. Thật sự mà nói, một đứa trẻ giỏi giang như vậy đúng là không hợp chút nào với một võ đường hẻo lánh như thế này.
Thời gian Alyusia theo học ở võ đường của tôi khoảng bốn năm.
Tính theo tuổi thì vào khoảng từ mười hai đến mười sáu.
Trong thời gian đó, cô ấy gần như hấp thụ hết những gì tôi có thể dạy, rồi vì muốn rèn luyện thêm nên đã rời khỏi vùng quê hẻo lánh này – làng Biden – để đến thủ đô Baltlane.
“Đã lâu lắm rồi tôi mới lại đến võ đường này. Cả làng Biden nữa…”
“Ừ nhỉ, cũng đã bao nhiêu năm rồi…”
Alyusia đứng ở cửa võ đường, nhìn vào bên trong rồi khẽ nói.
Trong giọng nói của cô có thể cảm nhận rõ ràng nỗi hoài niệm.
Cô ấy vốn không sinh ra ở ngôi làng này.
Ban đầu là do nghe được tin đồn về võ đường của tôi từ đâu đó nên cô ấy đã cùng cha mẹ đến đây.
Cha mẹ cô ăn mặc khá chỉnh tề, nghe nói họ là thương nhân. Có vẻ họ muốn con gái yêu của mình học chút võ để tự vệ.
Rồi vì nhiều lý do mà thời gian ở lại kéo dài, kết quả là cô ấy đã theo học võ đường của tôi tổng cộng bốn năm.
Mà nói thật thì con gái của thương nhân lại trở thành đoàn trưởng hiệp sĩ nghe cũng khá lạ.
Tôi hoàn toàn không hiểu chuyện đã xảy ra thế nào mà lại thành ra như vậy.
Nhân tiện nói luôn, tôi vốn không thích tìm hiểu quá sâu về xuất thân của môn sinh.
Nếu đối phương còn vị thành niên thì tôi chỉ xác nhận tối thiểu, còn lại cơ bản là ai đến học tôi cũng nhận. Chỉ cần đóng học phí đầy đủ là tôi chẳng có gì để phàn nàn.
“À phải rồi, thầy đã đọc thư chưa?”
“Ừ, đọc rồi. Có vẻ em đang sống khá tốt.”
Sau khi cô ấy rời võ đường, cứ vài tháng tôi lại nhận được thư của cô, nhờ vậy mà biết được đôi chút về cuộc sống của cô ấy.
Nhưng tôi thật sự không ngờ chính Alyusia lại đột nhiên đến đây. Nếu vậy thì ít nhất cũng nên viết trước trong thư chứ. Một nhân vật lớn như vậy đột ngột xuất hiện thì ông chú như tôi cũng phải giật mình đấy.
Còn cô ấy thì so với ký ức cuối cùng của tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Tính bình thường thì giờ cô ấy chắc tầm hai mươi lăm tuổi. Đúng vào thời kỳ cả thể chất lẫn tinh thần đều sung mãn. Dáng vẻ thiếu nữ khi lần đầu gặp gần như đã biến mất, thay vào đó là một bầu không khí trầm tĩnh.
Gương mặt trở nên cương nghị hơn, thân hình cũng nữ tính hơn, cho thấy sau khi rời võ đường cô ấy đã trưởng thành khỏe mạnh.
“…Em vẫn dùng thanh kiếm đó nhỉ.”
“Vâng. Đây là thanh kiếm quý giá mà thầy đã ban cho em.”
Nhìn dáng đứng của cô ấy, tôi nói một câu.
Hiện giờ Alyusia không mặc bộ giáp nặng nề của đoàn trưởng hiệp sĩ mà chỉ mặc trang phục khá bình thường, chủ yếu là áo khoác da.
Dù vậy, với tư cách hiệp sĩ cô vẫn đeo kiếm bên người, và thanh kiếm đó tôi nhận ra ngay.
Đó là thanh kiếm tôi tặng cô khi cô rời võ đường.
“Đã là đoàn trưởng hiệp sĩ thì chắc dễ dàng kiếm được thanh kiếm tốt hơn mà.”
“Thanh kiếm tốt là khái niệm khác nhau với mỗi người. Với em thì thanh này là đủ. Đây chính là kiếm của em.”
“…Vậy à.”
Làm sao đây. Tôi vui thì vui thật nhưng hơi nặng nề đấy.
Có cảm giác đệ tử cũ của mình đang mang tình cảm hơi… nặng hơn dự đoán, khiến tôi hơi lùi lại một chút. Nhưng mà thôi, việc cô ấy trân trọng món quà chia tay cũng không phải cảm giác tệ.
Những đứa học trò hoàn thành việc học ở võ đường của tôi, tôi đều tặng kiếm như vậy.
Tôi cũng muốn tặng thứ tốt hơn, nhưng đáng tiếc ở vùng quê này đâu có nhiều kiếm chất lượng cao. Số lượng và chất lượng đều có giới hạn.
Trong làng cũng có thợ rèn, nhưng chỉ là thợ rèn làng với trang bị và tay nghề bình thường nên khó mà mong chờ được hàng tuyệt phẩm.
Tôi cũng không nhớ đã tặng cho bao nhiêu người. Vì lúc đó tôi tặng khá thoải mái như quà chia tay.
Nếu nhìn mặt thì có lẽ vẫn nhận ra, nhưng như trường hợp Alyusia đã nhiều năm trôi qua rồi thì có khi phải mất một lúc mới nhớ lại.
Dù sao môn sinh cũng khá đông, đến mức tôi còn đặt rèn kiếm để phát, nên thu nhập cũng không tệ.
“Vậy… hôm nay em đến đây là có chuyện gì? Trong thư hình như không nhắc đến việc này.”
Tôi gạt mấy suy nghĩ vẩn vơ sang một bên rồi quay sang Alyusia.
Vừa nói tôi vừa nhớ lại nội dung bức thư gần đây cô gửi, nhưng hình như không có chuyện cô sẽ đến làng.
À mà đúng rồi, hình như có viết kiểu như: “Gần đây em có nhiều cơ hội nói chuyện với quý tộc và những người ở trung tâm quyền lực của đất nước nên khá vất vả, nhưng cũng có chuyện tốt nên thầy hãy chờ tin vui nhé...”
Tôi cứ nghĩ sau đó sẽ có thư báo tiếp, ai ngờ chính cô ấy lại lặn lội đến tận vùng quê này. Hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.
“À đúng rồi. Thật ra có chuyện em rất muốn trực tiếp báo cho thầy.”
“Ồ… chuyện gì vậy?”
Nụ cười của cô ấy vẫn không thay đổi.
Không những vậy, dường như còn sâu hơn lúc nãy.
Đó là nụ cười rất tươi sáng, không chút u ám, nhưng sau khi tôi vừa cảm nhận thoáng qua thứ cảm xúc hơi nặng nề kia thì lại thấy có gì đó hơi bất ổn.
Và cái tin vui mà cô ấy muốn trực tiếp báo cho tôi là…
Ừm, hoàn toàn không đoán được.
Nếu chỉ là thăng chức thêm thì chắc gửi thư là xong rồi. Nếu phải nói trực tiếp thì chắc có liên quan đến tôi, nhưng một ông chú bốn mươi sống ở vùng quê hẻo lánh như tôi thì giờ còn chuyện gì nữa chứ.
“Thật ra, bên cạnh việc làm đoàn trưởng hiệp sĩ, em còn được giao thêm nhiệm vụ hướng dẫn kiếm thuật cho đoàn.”
“Ồ, vậy thì tốt quá còn gì.”
Alyusia đúng là ghê thật.
Sau ngần ấy năm rèn luyện thêm chắc cô ấy đã đạt đến trình độ rất cao. Chỉ riêng việc trở thành đoàn trưởng hiệp sĩ cũng đã chứng tỏ thực lực không tầm thường rồi.
“Lần này em đã tiến cử thầy làm đặc biệt kiếm thuật chỉ đạo sư của đoàn hiệp sĩ, và đã được phê chuẩn.”
“…Hả?”
Cô vừa nói gì vậy?

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất