Pháo Hoa Dễ Tàn, Tình Yêu Vĩnh Cửu

Chương 4

Chương 4
Đó là khi lễ hội mùa hè của một năm trước vừa khép lại. Yoimiya đã chủ động tìm tôi, dẫn tôi đến đảo Amakane——
(Hồi tưởng)
Yoimiya: "Sora... chuyện là, em thích anh! Ừm! Anh có thể ở bên em được không?"
Lúc ấy, cô ấy đã nói với tôi một câu khiến tôi không sao tin nổi.
Phải biết rằng, tôi đã thầm thương trộm nhớ Yoimiya từ rất lâu rồi.
Tôi không chỉ rung động trước dung nhan xinh đẹp của cô ấy, mà hơn cả là trân trọng sự lương thiện, thẳng thắn và chân thành nơi cô ấy — những phẩm chất mà tôi từng có, nhưng đã sớm bị xã hội bào mòn và cướp mất từ lâu.
Tôi luôn tìm kiếm mọi cơ hội để được ở bên cạnh Yoimiya, dù chỉ là lặng lẽ ngắm nhìn cô ấy làm pháo hoa, hay đứng từ phía sau dõi theo cô ấy vui đùa cùng đám trẻ...
Tôi chưa từng dám xa xỉ hy vọng sẽ có được cô ấy, bởi tôi tự ý thức được rằng mình chẳng thể nào trở lại thành một người thẳng thắn và lương thiện như xưa: Tôi không biết cách bày tỏ suy nghĩ của mình một cách trọn vẹn như cô ấy, cũng chẳng thể luôn đối đãi với người khác bằng sự nhiệt thành và tử tế như cô ấy...
Vì vậy, tôi chỉ dám đứng từ xa, âm thầm dõi theo và bảo vệ cô ấy.
Nhưng chính vào ngày hôm ấy, ông trời đã ban cho tôi một bất ngờ lớn, phái thiên sứ mà tôi hằng ngưỡng mộ đến bên đời tôi.
(Hồi tưởng)
Sora: "Yoimiya, anh cũng thích em... Anh yêu sự lương thiện, thẳng thắn và cả sự nhiệt huyết của em..."
(Hồi tưởng)
Yoimiya: "Thế thì tốt quá rồi! Ở bên anh, lúc nào em cũng cảm thấy có chuyện nói hoài không hết ấy~ Em muốn được hiểu thêm về anh, muốn được trò chuyện với anh nhiều hơn nữa! Chúng mình kết hôn đi!"
...
Phải, chính vào ngày hôm đó, tôi và cô ấy thiên sứ trong lòng mình đã chính thức ràng buộc bằng một cuộc hôn nhân.
Bây giờ nghĩ lại, mọi thứ vẫn ngỡ như một giấc mơ đầy ảo ảnh...
Ayaka: "Anh ơi, chị ơi, em bật mí cho hai người một bí mật nhỏ này nhé~"
Cô ấy đã tặng hết mấy chiếc kẹp tóc hình kẹo ngọt của mình cho lũ trẻ, chỉ giữ lại cọng thun để buộc tóc. Đám nhóc cũng đã tản ra để về tụ họp với bố mẹ chúng.
Yoimiya: "Sora? Sora! Bé Ayaka có chuyện thì thầm muốn nói với tụi mình kìa!"
Nghe tiếng Yoimiya gọi, dòng suy nghĩ của tôi mới dứt ra khỏi miền ký ức.
Sora: "Hửm? Chuyện gì thế em?"
Cả hai chúng tôi cùng cúi người xuống, ghé tai lại gần cô nhóc —
Ayaka: "Hai người mà muốn làm chuyện "ngượng ngùng" ấy, thì nhớ đừng để ai nhìn thấy nha! Nhất định phải tìm chỗ nào thật kín đáo..."
Cái gì cơ!
Trẻ con thời nay phát triển sớm thế sao?
Thật là đáng gờm, đúng là "bà cụ non"...

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất