Chương 43: Xem lầm người?
Tần Vân cùng Y Tiêu cùng nhau đi vào tiểu viện của Tần Vân, phân biệt ngồi xuống bên cạnh bàn đá.
"Tần huynh." Y Tiêu nhịn không được, nhìn chằm chằm Tần Vân trước mặt, "Lần này tới, ta có một việc muốn phiền phức Tần huynh, có thể sẽ có chút nguy hiểm."
"Có chuyện gì cứ việc nói thẳng. Tần Vân ta không phải người e ngại nguy hiểm." Tần Vân cười nói.
Y Tiêu mỉm cười một tiếng.
"Ta chuẩn bị đi giết Thủy Thần đại yêu." Y Tiêu nhìn Tần Vân, "Ta muốn mời ngươi cùng đi với ta."
"Giết Thủy Thần đại yêu?" Tần Vân trong lòng chấn động, sắc mặt biến hóa, hỏi: "Y cô nương, sao ngươi đột nhiên lại muốn đi giết Thủy Thần đại yêu rồi?"
Y Tiêu giải thích: "Kỳ thật ta đến Nghiễm Lăng, mục đích chủ yếu nhất chính là vì giết Thủy Thần đại yêu! Chỉ là Ôn bá bá biết ta muốn tới nên đã mời ta giúp ông ấy hái ngàn năm Băng Ngọc quả. Hiện tại linh quả đã tới tay, tự nhiên là lúc làm chính sự. Thật ra khi nhận nhiệm vụ tông môn tới giết Thủy Thần đại yêu, vốn còn có một vị sư thúc giúp ta, chỉ là sư thúc của ta trong lúc chém giết một đầu Tiên Thiên đại yêu đã bị trọng thương, cho nên ta chỉ có thể đến mời Tần huynh giúp đỡ."
"Nhiệm vụ tông môn?" Tần Vân liền nói, "Chẳng lẽ Y cô nương có mười phần chắc chắn?"
Nếu có mười phần chắc chắn... Vậy thì thật là tốt, Nghiễm Lăng quận đã bị Thủy Thần đại yêu tai họa quá lâu rồi!
"Làm sao có thể có mười phần chắc chắn." Y Tiêu lắc đầu, "Nếu là có mười phần chắc chắn, Thủy Thần đại yêu cũng không thể tiêu dao hơn hai trăm năm qua."
"Nếu có sư thúc ở đây, vốn dĩ cũng có sáu bảy phần hy vọng." Y Tiêu lắc đầu thở dài.
"Thứ cho ta nói thẳng." Tần Vân lắc đầu, "Thủy Thần đại yêu rất giảo hoạt, bất kỳ một vị cao nhân tu hành cấp độ Tiên Thiên nào tiến đến, Thủy Thần đại yêu cũng không dám rời xa sông ngòi. Cho nên đối phó Thủy Thần đại yêu, chỉ có thể là người tu hành Hậu Thiên."
"Sư thúc ta chính là Hậu Thiên chi cảnh." Y Tiêu nói, "Bất quá ông ấy tu luyện pháp môn Nhục Thân Thành Thánh, phóng nhãn thiên hạ, trong những người tu hành Hậu Thiên thì nhục thân của ông ấy mạnh mẽ thuộc hàng nhất nhì, chỉ là vì tuổi tác quá lớn, đã hơn một trăm tuổi nên mới không cách nào đột phá đến Tiên Thiên."
"Nhục Thân Thành Thánh?" Tần Vân kinh ngạc.
Trong thiên hạ, luận về thủ đoạn cận chiến, cường đại nhất có hai loại. Một là truyền thừa từ thủ đoạn Thần Ma, trong nhân tộc, phương pháp tu hành Thần Ma cao thâm duy chỉ có triều đình mới sở hữu. Triều đình thậm chí còn vì vậy mà thành lập 'Thần Ma Vệ'! Giống như cha mình là Tần Liệt Hổ, tuy chỉ là Luyện Khí tầng thứ chín, nhưng nhờ tu luyện Thần Ma bí thuật nên đủ sức so sánh với người tu hành, có thể giết được tiểu yêu thông thường, nhờ vậy mới có tư cách trở thành Ngân Chương bộ đầu. Nghe nói trong yêu tộc cũng có truyền thừa Thần Ma lưu truyền.
Thứ hai là pháp môn Nhục Thân Thành Thánh của Đạo gia và Phật môn, nhưng phần lớn không quá cao thâm. Trong đó nổi danh nhất chính là 'Hỗn Nguyên tông' - một trong ba đại thánh địa của Đạo gia, nhờ vào pháp môn Nhục Thân Thành Thánh mà danh liệt hàng đầu.
Đây mới là chiêu số cận chiến danh tiếng nhất, thân thể có thể so sánh với pháp bảo, lực lớn vô cùng! Ngươi đánh lên người hắn chỉ tóe lên chút hỏa hoa, còn hắn đánh lên thân thể ngươi thì một chiêu là đoạt mạng!
So sánh ra, 'Kiếm tiên' chỉ mạnh ở giai đoạn nhập môn vì lúc đó chưa thể thi triển Ngự Kiếm Thuật nên mới phải cận chiến. Nhục thân của Kiếm tiên không thể so sánh với cường giả Thần Ma hay Nhục Thân Thành Thánh. Giống như khi Tần Vân chém giết với Bạch Hổ đại yêu, lực đạo của nó mạnh hơn hắn rất nhiều, hắn phải dựa vào Yên Vũ kiếm ý phòng thủ kín kẽ như nước chảy mới có thể cầm cự được. Nếu chẳng may trúng chiêu, chỉ cần một đòn là hắn sẽ bị Bạch Hổ đại yêu đánh thành thịt nát.
Kiếm tiên mạnh nhất vẫn là ở 'Bản mệnh phi kiếm'! Một thanh phi kiếm danh xưng 'Một kiếm phá vạn pháp', là thủ đoạn không hề thua kém Nhục Thân Thành Thánh.
"Sư thúc tu luyện hơn trăm năm, thương thuật cao minh, trong tay thần thương còn là pháp bảo bát phẩm! Cộng thêm thủ đoạn Nhục Thân Thành Thánh, ông ấy vốn là nhân tuyển hỗ trợ mà ta định sẵn khi nhận nhiệm vụ tông môn." Y Tiêu nói, "Nhưng sư thúc trọng thương không thể tới giúp, ta chỉ có thể mời Tần huynh."
"Chỉ có ngươi và ta?" Tần Vân hỏi.
"Ừm." Y Tiêu gật đầu.
"Bỏ đi." Tần Vân lắc đầu.
Y Tiêu sững sờ. Từ chối? Dứt khoát từ chối như vậy sao?
Y Tiêu liền nói: "Tần huynh, ta cần ngươi giúp ta dây dưa với Thủy Thần đại yêu đó. Với thủ đoạn cận chiến của ngươi, ta sẽ đưa cho ngươi hai tấm Súc Địa phù! Dựa vào bùa này, tốc độ của ngươi sẽ vượt trên Thủy Thần đại yêu, việc bảo mạng chắc chắn không thành vấn đề."
Súc Địa phù nguồn gốc từ 'Súc Địa Thuật', trong các pháp thuật Đạo gia, thông thường phải là cao nhân Tiên Thiên Kim Đan mới có thể thi triển! Cho nên Súc Địa phù cũng do các cao nhân Tiên Thiên Kim Đan vất vả luyện chế thành. Những hảo hữu mà hắn tiếp xúc ở biên quan Bắc Địa cũng chỉ có một người từng sử dụng qua một lần! Súc Địa phù có thể rút ngắn khoảng cách không gian rõ rệt. Bản thân Tần Vân còn chưa từng có được, vậy mà Y Tiêu một lần đã lấy ra hai tấm. Mỗi tấm giá trị đều cao hơn mười cân Hàn Tụy Linh Dịch rất nhiều, chính là kỳ trân bảo mạng.
"Tốc độ của ngươi vốn đã nhanh, lại có Súc Địa Thuật, kiếm thuật lại lợi hại, sẽ không có nguy hiểm tính mạng đâu." Y Tiêu khẩn khoản, "Ta chỉ cần ngươi đi cùng ta một chuyến."
"Ngươi có Súc Địa phù, sao lúc ở Thương Nha Sơn không lấy ra?" Tần Vân hỏi.
Y Tiêu lắc đầu: "Đây là một trong số nhiều bảo vật tông phái ban thưởng sau khi ta nhận nhiệm vụ! Những bảo vật này dùng để đối phó Thủy Thần đại yêu, không thể tùy tiện vận dụng. Dù sao ta cũng là hậu bối chưa vào Tiên Thiên, muốn giết Thủy Thần đại yêu mà có sáu bảy phần hy vọng thì tự nhiên cần nhiều bảo vật phối hợp. Ngay cả sư thúc ta vốn cũng là một vòng trong kế hoạch. Hai tấm Súc Địa phù này ban đầu định đưa cho ông ấy, giờ ông ấy không tới được, ta chỉ có thể mời Tần huynh, hai tấm bùa này cũng để Tần huynh sử dụng."
"Tần huynh, ngươi hãy đi cùng ta một chuyến đi." Trong mắt Y Tiêu tràn đầy vẻ mong đợi.
Tần Vân vẫn không đáp ứng, nói: "Ngươi không giỏi cận chiến, đến lúc liều mạng tranh đấu, ngươi còn nguy hiểm hơn ta."
Bản thân hắn dù có cận chiến với Thủy Thần đại yêu vẫn có thể giữ mạng, nhưng Y Tiêu một khi bị áp sát thì hy vọng sống sót là rất thấp.
"Giết đại yêu sao có thể không có nguy hiểm? Đó là đại yêu mà triều đình cùng Đạo gia, Phật môn hơn hai trăm năm qua đều không giết nổi." Y Tiêu nói tiếp, "Trong thành Nghiễm Lăng còn đỡ, chứ các thôn xóm ngoài thành, mỗi năm đều phải dâng nộp đồng nam đồng nữ, biết bao hài đồng bị ăn thịt! Biết bao nhân tộc bị yêu quái bắt bớ tra tấn, người tu hành chúng ta lẽ nào lại tham sống sợ chết? Có sáu bảy phần hy vọng là đã đủ để động thủ rồi."
"Y cô nương, ngươi về trước đi." Tần Vân nói.
Y Tiêu nghe vậy liền nổi giận: "Về? Ngươi thật sự sợ Thủy Thần đại yêu đó sao?"
"Ta là một kẻ ngoại lai! Trong tông phái khuyên ta, trong gia tộc cản ta, ta vẫn nhất quyết muốn tới." Y Tiêu nhìn Tần Vân, "Ta xem hồ sơ mà không thể nhẫn nhịn được. Biết là có thể chết ta vẫn tới, vậy mà ngươi là người bản địa lại không dám đi?"
Tần Vân nhìn Y Tiêu. Có nguy hiểm đến tính mạng vẫn tới, sư thúc không giúp được vẫn muốn đi.
"Thứ cho ta không thể giúp ngươi." Tần Vân đứng dậy.
"Tần Vân!" Y Tiêu cũng đứng lên, đôi mắt đỏ hoe, "Chuyện này không thể ép buộc, chỉ là ngươi thật sự khiến ta quá thất vọng. Không có ngươi giúp, ta cũng sẽ mời người khác!"
Tần Vân nhíu mày: "Sao ngươi lại cố chấp như vậy?"
"Ta không thể nhịn được, mỗi năm trôi qua lại có thêm nhiều đứa trẻ bị ăn thịt." Nước mắt Y Tiêu chực trào, "Ta nhất định phải đi! Hơn nữa Thủy Thần đại yêu đã bước vào Tiên Thiên cảnh hơn hai trăm năm, theo tình báo của Thần Tiêu môn ta, tích lũy của hắn vô cùng hùng hậu, có thể bước vào Tiên Thiên Thực Đan cảnh bất cứ lúc nào. Hắn có huyết mạch Thượng cổ Thủy Viên, một khi đột phá, với tính tình giảo hoạt của hắn thì sẽ vĩnh viễn không giết nổi, cũng vĩnh viễn không cứu được mấy triệu con dân Nghiễm Lăng!"
"Bây giờ còn có sáu bảy phần hy vọng, nếu hắn bước vào Tiên Thiên Thực Đan cảnh thì sẽ vĩnh viễn vô vọng!" Y Tiêu nhìn Tần Vân, "Ngươi là Tần Vân, định đứng một bên nhìn sao?"
Tần Vân sững sờ, nhìn nàng: "Có thể bước vào Tiên Thiên Thực Đan cảnh bất cứ lúc nào?"
"Đúng, dựa vào lần hắn ra tay nửa năm trước, tích lũy đã rất thâm hậu, hoàn toàn có thể đột phá." Y Tiêu nói, "Đây cũng là lý do ta chọn nhiệm vụ tông môn này, không thể mặc kệ hắn nữa. Tần Vân, ngươi đi cùng ta đi, hai ta liên thủ diệt trừ Thủy Thần đại yêu đó!"
Tần Vân im lặng. Y Tiêu lộ rõ vẻ thất vọng.
"Ba ngày." Tần Vân mở lời, "Cho ta ba ngày để suy nghĩ kỹ, ba ngày sau sẽ trả lời chắc chắn cho ngươi."
"Còn phải cân nhắc ba ngày?" Y Tiêu hít sâu một hơi, "Được, vậy ba ngày sau ta lại đến gặp ngươi."
Nói xong, nàng quay đầu rời đi. Y Tiêu vốn tưởng rằng nguy hiểm không quá cao, dựa vào hiểu biết về Tần Vân thì hẳn là mời được, hơn nữa còn là trừ hại cho quê hương hắn, Tần Vân không nên đứng ngoài cuộc. Chỉ là nàng đã nghĩ sai. Nàng thậm chí cảm thấy có chút không hiểu nổi Tần Vân.
Lời sư phụ hiện lên trong đầu: "Y Tiêu, ngươi lên núi tu luyện nhiều năm, hiểu biết về hồng trần thế tục quá ít. Lần xuống núi này nhớ kỹ, lòng người khó đoán, đừng tùy tiện tin tưởng người khác."
"Ta đã xem lầm người sao?" Y Tiêu thầm tự hỏi trong lòng.
Tần Vân nhìn theo bóng lưng Y Tiêu rời đi, sắc mặt hơi tái nhợt.