Chương 45: Lập kế hoạch
"Tỉnh táo, tỉnh táo."
"Không vội quyết định, ngẫm lại, ngẫm lại." Tần Vân tự khuyên bảo chính mình.
Hắn nhất định phải suy nghĩ thật kỹ.
Bởi vì, hắn không cách nào chấp nhận kết quả thất bại.
...
Đêm nay hắn ngồi ở tửu lâu cho đến lúc đóng cửa mới trở về. Trong đêm, hắn vẫn như thường lệ tiếp tục tu luyện Bản Mệnh Phi Kiếm.
Một ngày, hai ngày trôi qua.
Ngày hè mặt trời lên rất sớm, lúc sáng sớm thiên địa đã mang theo hơi nóng nực, Tần Vân rời nhà tiến về phủ quận trưởng.
"Tần công tử?" Đám thủ vệ phủ quận trưởng vừa thấy hắn liền lập tức nhiệt tình chào hỏi. Bọn họ ai mà không biết Tần công tử chính là thượng khách của quận trưởng đại nhân.
Tần Vân không cần chờ đợi bên ngoài, lập tức được đưa vào trong.
Rất nhanh.
Đi tới bên ngoài sân nhỏ của Y Tiêu, thân vệ ở phía sau hô lớn: "Y cô nương, Tần công tử cầu kiến."
"Tần công tử, tiểu nhân xin lui xuống trước." Thân vệ nói. Phủ quận trưởng tổng cộng có sáu trăm thân vệ, lúc trước đi Thương Nha Sơn đã điều động hơn phân nửa, bọn họ tự nhiên biết ngay cả Bạch Hổ Đại Yêu cũng bị vị Tần công tử này chặt đứt một trảo.
"Cảm ơn." Tần Vân cười nói.
Thấy Tần công tử khách khí như thế, còn nói lời cảm ơn, thân vệ nhất thời cảm thấy rất tự hào, nhếch miệng cười rồi lui đi.
Tần Vân đứng ở ngoài cửa viện, rất nhanh tiếng "két" vang lên, cửa mở.
Y Tiêu nhìn ra ngoài, lộ vẻ tươi cười: "Mới ngày thứ hai mà ngươi đã tới rồi? Vào ngồi đi."
Tần Vân gật đầu đi vào.
Hai người ngồi xuống.
"Tần huynh, lúc trước ở nhà ngươi, ta có chút xúc động phẫn nộ, xin chớ để ý." Y Tiêu nói, "Cũng đúng, ta muốn mạo hiểm đi giết Thủy Thần, cũng không thể cưỡng cầu người khác cùng đi mạo hiểm với mình, huống chi Tần huynh chắc hẳn cũng phải băn khoăn cho gia tộc."
Y Tiêu tự cho là đã hiểu rõ tâm tư của Tần Vân.
Tần Vân hẳn là có nhiều nỗi lo, sợ không giết được sẽ khiến Thủy Thần điên cuồng trả thù.
"Y cô nương." Tần Vân mở lời, "Ta rất bội phục cô. Cô là người phương xa tới, lại nguyện dấn thân vào hiểm cảnh để cứu mấy trăm vạn con dân Quảng Lăng quận."
Nhiệm vụ tông môn có lẽ có phần thưởng.
Nhưng đệ tử Y thị ở Côn Luân châu sẽ không vì chút phần thưởng mà đi liều mạng. Tần Vân nhìn ra được, Y Tiêu thực sự vì không đành lòng nhìn những chuyện xảy ra ở Quảng Lăng quận nên mới hành động.
Điều này khiến hắn thầm khâm phục.
Về phần Y Tiêu... có chút không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, điều này cũng bình thường. Những người tu hành trẻ tuổi thường lên núi từ nhỏ, trải nghiệm hồng trần rất ít.
"Nếu có thể giết chết Thủy Thần Đại Yêu, cứu vớt vô số con dân Quảng Lăng quận, để những đứa trẻ được trở về bên cha mẹ, ta dù chết cũng không hối tiếc." Y Tiêu nhìn Tần Vân, "Không nói chuyện đó nữa, Tần huynh, ngươi tới đây là đã nghĩ thông suốt rồi sao?"
"Ta muốn hỏi một chút, khả năng Thủy Thần Đại Yêu đột phá đến Tiên Thiên Thực Đan cảnh trong vòng một năm là bao nhiêu?" Tần Vân hỏi ngược lại.
"Chuyện này..."
Y Tiêu chần chừ một chút, "Không rõ, nhưng trong tình báo của Thần Tiêu môn, các trưởng bối phán đoán là có thể đột phá bất cứ lúc nào! Chắc chắn sẽ đột phá trong vòng ba năm."
Tần Vân trầm ngâm.
Có thể đột phá bất cứ lúc nào? Chắc chắn đột phá trong vòng ba năm?
Tần Vân gật đầu: "Được, ta đi cùng cô."
"Ngươi đáp ứng rồi?" Y Tiêu kinh ngạc vui mừng, lập tức nói, "Tần huynh, nếu thất bại, Tần gia có thể sẽ bị Thủy Thần điên cuồng trả thù, ngươi không nhất định phải đi cùng ta đâu. Để ta nghĩ biện pháp mời người tu hành khác."
"Ý định giết Thủy Thần Đại Yêu của ta chỉ có thể mãnh liệt hơn cô mà thôi." Tần Vân nhẹ giọng cười nói, "Y cô nương, cô chỉ thấy những tội ác của Thủy Thần qua sách vở, còn ta, trước năm tám tuổi vốn sinh sống ở trong thôn."
Y Tiêu hơi sững sờ.
Sống ở trong thôn?
"Ta tận mắt chứng kiến từng đứa trẻ, thậm chí là bạn cùng lứa, bị rút thăm trúng và bị đem hiến tế cho Thủy Thần. Cha mẹ của chúng khóc đến xé lòng." Tần Vân khẽ nói, "Chứng kiến những thôn dân đang canh tác bên ngoài bị yêu quái bắt đi, một đi không trở lại."
"Muội muội của ta, năm sáu tuổi đã bị Thủy Thần Đại Yêu ăn thịt." Tần Vân nhìn Y Tiêu.
Sắc mặt Y Tiêu thay đổi.
"Cô biết ta luyện kiếm vì cái gì không?" Tần Vân nói, "Chính là để giết chết Thủy Thần."
"Vậy tại sao trước đó ngươi không muốn đáp ứng..." Y Tiêu cảm nhận được sát ý kinh khủng ẩn chứa trong giọng nói bình thản của Tần Vân.
"Thủy Thần Đại Yêu quá giảo hoạt. Ta và cô liên thủ, dùng thủ đoạn Thần Tiêu môn chuẩn bị, dù không giết được cũng sẽ khiến hắn trọng thương. Nhưng nếu lần này thất bại, lần sau ta ra tay, hắn nhất định sẽ không cho ta cơ hội nữa." Tần Vân giải thích, "Cô nói có sáu bảy phần nắm chắc, như vậy là quá thấp. Ta vốn muốn có mười phần nắm chắc."
Đúng vậy.
Chỉ cần một năm nữa.
Chỉ cần Thủy Thần Đại Yêu vẫn ở Tiên Thiên Hư Đan cảnh, dù là đỉnh phong, khi Bản Mệnh Phi Kiếm của hắn luyện thành, Thiên Nhân Hợp Nhất Ngự Kiếm Thuật phối hợp với Yên Vũ kiếm ý hoàn tất, chỉ cần Thủy Thần rời xa sông lớn một chút, hắn chắc chắn sẽ giết được lão yêu đó.
Nhưng tiền đề là Thủy Thần Đại Yêu không được đột phá!
Đã chờ hai trăm năm không đột phá, sao bây giờ lại muốn đột phá?
Vận mệnh trêu ngươi chính là như vậy!
Y Tiêu nhìn Tần Vân: "Mười phần nắm chắc? Làm sao có thể, một người tu hành Hậu Thiên sao có thể chắc chắn mười phần giết chết Thủy Thần? Nếu làm được, triều đình cùng Đạo gia, Phật môn đã không phải chờ đến hai trăm năm mà vẫn không làm gì được hắn. Ta có sáu bảy phần nắm chắc đã là kế hoạch hoàn mỹ nhất mà tông phái đề ra rồi."
"Đúng, mười phần nắm chắc rất khó." Tần Vân không giải thích nhiều, "Nguyên bản ta định chuẩn bị đầy đủ hơn, nhưng giờ biết Thủy Thần có thể đột phá bất cứ lúc nào, một khi hắn đột phá thì mọi chuẩn bị của ta đều vô dụng. Vì vậy, ta quyết định hành động cùng cô."
Y Tiêu nhìn Tần Vân, trong lòng dâng lên một tia áy náy vì đã trách lầm hắn.
"Tốt." Y Tiêu cười nói, "Vậy hãy để chúng ta cùng liên thủ, trừ khử con đại yêu này!"
"Trừ khử hắn!" Tần Vân gật đầu, ánh mắt sắc lạnh.
"Tuy nhiên trước khi động thủ." Tần Vân nói, "Chúng ta phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng, biết người biết ta thì cơ hội giết hắn mới lớn hơn. Đây là tất cả tin tức về Thủy Thần Đại Yêu mà ta thu thập được."
Nói đoạn, Tần Vân lấy từ trong ngực ra một quyển sổ tay.
"Ta cũng có." Y Tiêu lấy từ bên hông ra một chiếc túi gấm, thò tay vào trong rồi lấy ra một xấp tài liệu dày cộp, xấp tài liệu này còn lớn hơn cả chiếc túi gấm kia.
"Túi Càn Khôn." Tần Vân thầm kinh ngạc.
Túi Càn Khôn rất hiếm thấy, ngay cả Phương thống lĩnh hay Bạch Hổ Đại Yêu ở Tiên Thiên Hư Đan cảnh cũng không có. Tính cả lần này, đây mới là lần thứ hai hắn nhìn thấy vật này.
Hai người bắt đầu cầm lấy thông tin của đối phương để so sánh, xem xét.
"Không hổ là Thần Tiêu môn, tình báo thu thập thật đầy đủ. Hóa ra Thủy Thần Đại Yêu là môn hạ của Vân Ma Sơn?" Tần Vân kinh hãi. Vân Ma Sơn trong truyền thuyết là một tòa ma sơn lơ lửng trên tầng mây! Địa vị của nó trong lòng yêu quái thiên hạ tương đương với thánh địa Đạo gia trong lòng người tu hành.
Loại thế lực cổ xưa này có thể đối đầu trực diện với triều đình.
"Sư tôn của hắn là đại yêu Tiên Thiên Kim Đan cảnh, còn có rất nhiều đồng môn..." Tần Vân nhìn những mô tả đơn giản trong tình báo, không khỏi cảm thán. Thế lực yêu ma trong thiên hạ qua bản tình báo này đã lộ ra một góc của tảng băng trôi.
...
"Đây là kế hoạch ban đầu của ta, ngươi xem đi." Y Tiêu đưa cho Tần Vân mấy tờ giấy.
Tần Vân tiếp nhận rồi xem qua.
Quả nhiên không sai!
Dựa theo kế hoạch của Thần Tiêu môn, quả thực có sáu bảy phần nắm chắc thành công.
"Đợi Bản Mệnh Phi Kiếm của ta luyện thành, thực lực sẽ tăng mạnh." Tần Vân thầm nghĩ, "Dù chưa đạt tới Thiên Nhân Hợp Nhất để luyện Ngự Kiếm Thuật, nhưng thực lực của ta cũng mạnh hơn vị sư thúc kia của Y Tiêu nhiều."
"Có ta phối hợp với Y Tiêu, ít nhất cũng có tám chín phần nắm chắc." Tần Vân thầm gật đầu.
Y Tiêu đứng bên cạnh hỏi: "Thế nào? Những gì sư thúc ta làm, ngươi có thể đảm đương được chứ?"
"Đương nhiên có thể, nhưng ta thấy cần phải điều chỉnh lại một chút." Tần Vân đề nghị.
"Ngươi nói đi." Y Tiêu chăm chú lắng nghe.
...
Hai người nghiên cứu thông tin, thảo luận đối sách, mục đích chính là trừ khử Thủy Thần Đại Yêu đã gieo rắc tai ương cho Quảng Lăng quận suốt hai trăm năm qua.
Lúc này, bất kể là mấy triệu dân chúng bên ngoài hay vị quận trưởng đại nhân trong phủ, đều không biết rằng một trận đại chiến quyết định vận mệnh của Quảng Lăng quận sắp sửa bắt đầu.