Phi Kiếm Vấn Đạo

Chương 48: Xuất phát

Chương 48: Xuất phát
Đêm, trong phòng Y Tiêu tại Quận Thủ phủ.
Nàng ngồi một mình trước án thư, dưới ánh đèn mờ ảo, cửa sổ mở rộng hướng về bầu trời đầy sao.
"Cha, ngày mai hài nhi phải đi đối phó Thủy Thần đại yêu rồi." Y Tiêu nắm chặt miếng ngọc bội trong lòng bàn tay, thấp giọng lẩm bẩm: "Có lẽ con sống hay chết, người cũng chẳng bận tâm đâu. Mười năm rồi, người phiêu bạt thiên hạ nhưng không một lần về thăm con. Người là thân nhân duy nhất của con, sao lại nhẫn tâm đến thế, thật quá nhẫn tâm."
...
Đêm, tại Tần phủ.
Tần Vân ngồi bên cửa sổ, một thanh phi kiếm từ lòng bàn tay bay ra, cấp tốc hóa lớn dài tới ba thước.
Cầm thanh ngân kiếm trong tay, Tần Vân nhẹ nhàng vuốt ve lưỡi kiếm lạnh lẽo: "Mười ba năm, ta luyện thanh phi kiếm này chính là vì ngày hôm nay!"
Ngồi lặng lẽ suốt một đêm, bất tri bất giác, chân trời ngoài cửa sổ đã hửng sáng.
Tần Vân đứng dậy, tra thanh ngân kiếm vào bao. Hắn vẫn ngụy trang nó thành một thanh pháp bảo phi kiếm tầm thường chứ không phải bản mệnh phi kiếm.
"Két", cửa mở.
Tần Vân bước ra khỏi viện.
"Nhị công tử, chào buổi sáng."
"Nhị công tử, chào buổi sáng."
Đám hạ nhân cung kính chào hỏi.
Tần Vân dặn dò: "A Quý, chuẩn bị ngựa cho ta."
"Vâng, nhị công tử." Người hầu A Quý lập tức chạy xuống chuồng dẫn ngựa ra.
Vừa ra tới cổng Tần phủ, ngựa đã được dắt đến.
Tần Vân lên ngựa rồi nói: "Lý bá, hôm nay ta ra ngoài một chuyến, tối muộn chưa chắc đã về."
"Được." Lý bá cười hì hì đáp lời. Với những người tu hành như nhị công tử nhà mình, việc đi ra ngoài mười ngày nửa tháng vốn là chuyện thường tình.
"Giá!"
Tần Vân thúc ngựa rời đi.
Lúc này trời còn rất sớm, trên đường thưa thớt bóng người, ngay cả phố Cảnh Lâu cũng chỉ có vài người bán hàng rong đang bày hàng.
"Lưu béo, cho ta năm cái bánh bao." Tần Vân cưỡi ngựa dừng trước một sạp bánh, gọi lớn.
"Nhị công tử?" Gã béo bán bánh nhiệt tình lấy giấy dầu gói năm cái bánh bao thịt đưa cho Tần Vân: "Nhị công tử tới chỗ tôi ăn bánh thì không cần tiền, không cần tiền đâu."
"Cứ nhận đi." Tần Vân ném ra mười đồng tiền lớn, chuẩn xác rơi xuống chiếc ghế cạnh sạp hàng.
Tần Vân lập tức giục ngựa đi ngay.
Lưu béo cười hớn hở thu tiền, một người bán hàng bên cạnh liền hỏi: "Lưu béo, đó là nhị công tử Tần phủ sao?"
"Nghe nói nhị công tử Tần phủ là người tu tiên đấy."
"Người tu tiên ăn bánh bao cũng trả tiền cơ à?"
Đám người bán hàng xung quanh bàn tán xôn xao.
Lưu béo đắc ý nói: "Các người thì biết cái gì, mười năm trước khi nhị công tử còn nhỏ đã thường xuyên tới chỗ tôi ăn bánh rồi, cậu ấy thích nhất là bánh bao của tôi đấy."
...
Tần Vân ăn chiếc bánh bao thịt mang hương vị thời thiếu niên, không khỏi nở nụ cười. Nhớ lại lúc mới từ trong thôn lên quận thành, khi đó phụ thân bị cụt tay vẫn đang dưỡng thương, có lần mẫu thân mua bánh bao thịt về, hai anh em hắn chia nhau, hắn ăn hơn một nửa, thấy ngon vô cùng. Sau này khi phụ thân làm bộ đầu, hắn thường xuyên tới mua bánh bao của Lưu béo.
Ăn xong bánh bao, hắn phi ngựa rất nhanh. Khi mặt trời mới ló dạng, Tần Vân đã ra tới cửa đông.
"Y Tiêu còn chưa tới sao?" Tần Vân nhìn quanh một lượt rồi xuống ngựa đứng chờ.
Đợi một lát.
Hắn thấy Y Tiêu mặc y bào xanh nhạt cưỡi ngựa ra khỏi cửa đông. Vừa ra tới nơi, nàng đã nhìn thấy Tần Vân.
"Tới rồi sao?" Tần Vân lên ngựa.
"Huynh đến sớm thật đấy." Y Tiêu cười nói.
"Chờ đợi ngày này đã quá lâu rồi. Còn nữa, Y cô nương, ta phải cảm ơn cô." Tần Vân lên tiếng. Tin tức tình báo Y Tiêu thu thập được thực sự nhiều hơn hắn, nếu cứ theo kế hoạch ban đầu của hắn, rất có thể sẽ xảy ra đại họa đáng tiếc.
"Ta vốn dĩ cũng định động thủ, hơn nữa còn là ta mời huynh mà, đi thôi." Y Tiêu nói.
"Đi."
Hai người cùng giục ngựa tiến về phía trước.
Hai con tuấn mã phi nước đại trên quan đạo. Trên đường đi, thỉnh thoảng họ lại bắt gặp những đoàn dân làng, trong đoàn có xe ngựa chở đầy trẻ nhỏ, mỗi xe thường có khoảng 20 đứa trẻ. Những đứa trẻ này đứa thì mặt đầy nước mắt, đứa thì ngẩn ngơ, đứa lại đang gặm bánh bao.
"Ngày 28 tháng 6 hằng năm, mỗi thôn đều phải hiến tế hài đồng cho Thủy Thần." Tần Vân giải thích, "Nhất định phải là ngày 28 tháng 6, sớm không được mà muộn cũng không xong! Bởi vì vùng quanh phủ đệ Thủy Thần 20 dặm đều là cấm địa, bình thường nếu không được phép mà dám xông vào thì đều bị giết không tha."
"Toàn bộ quận Nghiễm Lăng rất lớn, có gần 20 thị trấn với hàng triệu dân. Một số nơi xa xôi thậm chí phải đi 700 - 800 dặm mới tới được phủ Thủy Thần, nên họ đều phải xuất phát sớm mấy ngày. Những đoàn đi sớm 2 - 3 ngày như thế này là rất phổ biến." Tần Vân nói tiếp, "Vì năm nào cũng phải nộp mạng nên các thôn đều đã có kinh nghiệm đi đường rồi."
Đều đã có kinh nghiệm.
Tần Vân cảm thấy nhói lòng, tình cảnh này đã kéo dài hơn 200 năm rồi.
"Về sau họ sẽ không cần những kinh nghiệm này nữa." Y Tiêu lên tiếng.
"Đúng, không cần nữa." Tần Vân gật đầu.
"Đát, đát, đát..."
Tiếng vó ngựa dồn dập hướng về phía phủ Thủy Thần.
Tại một thôn trang thuộc địa giới huyện Vưu Cao.
Gia đình ba người Thường Nhị đang bị nhốt trong lao xá.
Một gã nam tử cao gầy dẫn theo hai người khác đi tới trước cửa lao, tự tay mở xiềng xích rồi nói: "Nhị ca, ra đi."
Người phụ nữ trong lao lao ra túm lấy gã cao gầy: "Con tôi đâu? Con tôi đâu rồi?"
"Đoàn đưa đồng nam đồng nữ đã xuất phát được một ngày rồi." Gã cao gầy bình tĩnh đáp.
Người phụ nữ sững sờ, ngồi bệt xuống đất, ngơ ngác không thốt nên lời.
"Tiểu Nga, là chúng ta có lỗi với con." Thường Nhị đỏ hoe mắt, ôm chặt đứa con còn lại đang ngủ say trong lòng.
"Không, không..." Người phụ nữ khóc nấc lên. Nàng biết mình chẳng thể làm gì được, năm này qua năm khác, đời này qua đời khác, hơn 200 năm qua đều như vậy cả!
...
Khắp quận Nghiễm Lăng với gần 20 thị trấn, không biết bao nhiêu thôn xóm, bao nhiêu gia đình đang đau thương. Nhưng Thủy Thần đại yêu một tay che trời, nhẹ thì hắn sai yêu quái tàn sát cả thôn, nặng thì dâng nước lũ ngập trời nhấn chìm vô số làng mạc, thương vong vô cùng thảm khốc.
Tần Vân và Y Tiêu phi ngựa cấp tốc vượt hơn 200 dặm đường. Khi mặt trời đã lên cao, họ cũng tới đích.
"Phía trước chính là sơn trại của lũ yêu quái." Tần Vân chỉ tay về phía trước, "Đồng nam đồng nữ của các thôn trong quận Nghiễm Lăng đều được đưa tới sơn trại này, nơi đây chỉ cách phủ Thủy Thần vỏn vẹn 10 dặm! Thôn dân bình thường không có tư cách tiếp cận phủ Thủy Thần."
"Tần huynh, huynh nói quanh phủ Thủy Thần 20 dặm là cấm địa, kẻ nào xâm nhập sẽ bị giết. Vậy hiện giờ chúng ta cách phủ Thủy Thần chưa tới mười dặm sao?" Y Tiêu cười hỏi.
"Đúng, cho nên yêu quái trong trại này sẽ sớm giết ra thôi." Tần Vân gật đầu, "Chúng ta đừng đợi chúng nữa, trực tiếp giết vào, san bằng sơn trại này luôn! Coi như cho lão Thủy Thần một đòn phủ đầu."
"Trận pháp Thủy Thần bố trí bao phủ quanh phủ đệ 18 dặm, chắc hẳn hắn đã phát hiện ra chúng ta rồi. Đợi chúng ta diệt xong sơn trại này, xem hắn có nhẫn nhịn nổi không." Y Tiêu nói thêm.
"Hai chúng ta đều chưa vào Tiên Thiên, nếu hắn còn không dám tới thì thà tự sát cho xong." Tần Vân nói, "Hoặc có lẽ trong mắt hắn, chúng ta mới là con mồi."
Hai người vừa nói vừa cười.
Họ thúc ngựa áp sát sơn trại yêu quái. Sơn trại này được xây dựa vào sườn núi ngay dưới chân núi, mục đích là để tiện tiếp nhận đồng nam đồng nữ từ khắp nơi đưa tới.
"Ơ? Còn chưa tới ngày 28 tháng 6, sao đã có người tới rồi?" Trên một lầu quan sát của sơn trại, hai tiểu yêu từ xa trông thấy một nam một nữ đang cưỡi ngựa đi tới.
"Không mang theo đồng nam đồng nữ sao?"
"Dám xâm nhập cấm địa Thủy Thần đại nhân định ra à?"
Hai tiểu yêu nhìn nhau.
"Đầu lĩnh, có địch nhân, một nam một nữ!" Một tiểu yêu hét lớn.
Cả sơn trại yêu quái nhanh chóng trở nên hỗn loạn. Từng con yêu quái bước ra, có con còn đang cầm miếng thịt người nướng chín ăn dở. Những kẻ chịu trách nhiệm tiếp nhận hài đồng đều là thuộc hạ cực kỳ tín nhiệm của Thủy Thần. Chúng kéo ra cổng trại, nhìn chằm chằm vào hai người đang cưỡi ngựa tiến lại gần.
"Chỉ một nam một nữ mà dám giết tới đây sao?"
"To gan thật, bắt lấy chúng! Thằng nhóc kia thì đem ăn thịt, còn con đàn bà kia thì chơi đùa chán rồi mới ăn."
Lũ yêu quái hò hét ầm ĩ.
"Đầu lĩnh, nghe nói hai người tu hành nhân tộc đánh giết trên núi Thương Nha cũng là một nam một nữ." Một con yêu quái tai nhọn cao giọng nhắc nhở. Đám yêu quái xung quanh lập tức im bặt, gã đầu lĩnh nhỏ thốn trợn trừng đôi mắt to như chuông đồng: "Là đôi nam nữ ở núi Thương Nha đó sao?"

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất