Hoàng Nguyệt Anh rốt cuộc mở miệng, nhưng giọng nói toát ra lạnh lùng:
- Nếu tướng quân muốn nghĩ cho trăm họ, tại sao phát động nhiều người tây tiến Giang Lăng?
Trương Lãng nặng nề nói:
- Lấy hy sinh nhỏ đổi thiên hạ thái bình thịnh thế, sao có thể không làm?
Hoàng Nguyệt Anh thản nhiên nói:
- Chỉ e là Trương tướng quân vì ích kỷ bản thân mà mượn cớ thôi.
Trương Lãng đứng bật dậy, biểu tình không còn như mới đầu cười giỡn nữa, biến thành bộ dáng lạnh tựa băng giá. Bây giờ Trương Lãng thật sự tức
giận. Dù đối phương có là người con gái mình hết sức ca ngợi. Trương
Lãng không nói lời nào, chỉ lạnh lùng nhìn Hoàng Nguyệt Anh, sau đó xoay người nhấc chân đi hướng cửa.
Hoàng Nguyệt Anh không hiểu Trương Lãng rốt cuộc muốn làm gì, nhưng bị
ánh mắt lạnh lùng trước khi rời đi của hắn đóng băng trái tim.
Nàng kiềm nén cảm giác kỳ lạ kia, khó hiểu hỏi:
- Tướng quân định đi đâu?
Trương Lãng khựng người, lạnh giọng nói:
- Rút binh về Giang Đông.
Hoàng Nguyệt Anh trong phút chốc không biết nên nói gì, nhưng câu sau
của Trương Lãng khiến tim nàng rớt xuống đáy vực, như tháng sáu nổi
sương mù.
Trong giọng nói của Trương Lãng chất chứa lãnh huyết vô tình:
- Năm sau khi tái chiến thì người có cùng quan hệ với Lưu Biểu, Thái