Hai người như tình nhân dựa vào nhau.
Trương Lãng cảm thấy hương thơm xộc vào mũi, khiến tinh thần rung động. Hắn cố nén cảm giác xúc động, vỗ vai Hoàng Nguyệt Anh.
Hắn nhẹ giọng nói:
- Bảo bối, việc kia bây giờ muội phải đồng ý ta, biết chưa.
Hoàng Nguyệt Anh nhẹ gật đầu, không lên tiếng, chìm đắm trong không ngôn ngữ.
Trương Lãng lòng nhẹ nhõm, dùng đôi tay nâng lên khuôn mặt Hoàng Nguyệt
Anh, trong mắt chỉ có đôi mắt sáng ngời của nàng. Hắn quên cái bớt khiến người kinh hãi kia, bỗng đem bờ môi dày ấn vào đôi môi anh đào của
Hoàng Nguyệt Anh, hôn mạnh.
Hoàng Nguyệt Anh không ngờ Trương Lãng sẽ làm hành động bất ngờ như vậy, đầu tiên ngây ra, sau đó như bị điện giật, người mềm nhũn. Bất giác bàn tay nhỏ nhắn muốn đẩy Trương Lãng ra, nhưng lồng ngực hắn như sắt thép
cứng rắn không hề nhúc nhích. Nàng thử hai phen, từ sâu trong linh hồn
truyền đến cảm giác khiến người say mê làm Hoàng Nguyệt Anh không còn
sức phản kháng, bắt đầu ngầm chấp nhận hành vi nửa xâm lược, nửa cưỡng