Trương Lãng ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn, quả nhiên Chân Mật đang chỉ huy Hắc Ưng Vệ vui quên trời trăng. Trương Lãng trợn trắng mắt líu lưỡi. Hắc
Ưng Vệ trước nay chỉ trung thành với hắn, khi nào thì đến lượt Chân Mật
nhúng tay vào chỉ huy? Trong lòng hắn bỗng nổi lên cảm giác kiệt sức.
Trương Lãng quay đầu nhìn Hàn Cử Tử, gã vẻ mặt tràn đầy mập mờ nhìn hắn, hiển nhiên rất là hiểu rõ về mối quan hệ dây dưa giữa hai người. Trương Lãng đang muốn nói cái gì thì bỗng một tiếng hét to bừng tỉnh hắn, hóa
ra Điển Vi và Lữ Bố đã giao đấu.
Tống Hiến nhân cơ hội tốt Điển Vi bị Lữ Bố quấn lấy, dẫn năm mươi vệ sĩ khác xông hướng Trương Lãng.
Tình hình biến căng thẳng. Tuy Hàn Cử Tử anh dũng nhưng hai đấm khó đấu
lại bốn tay, hảo hán không chống nổi nhiều người. Mắt thấy Trương Lãng
sắp tham gia vật lộn thì Hàn Sơn dẫn theo Hắc Ưng Vệ rốt cuộc xông tới