Trương Lãng không để ý Lữ Bố cầu xin mà điều tra ngọn nguồn sự việc:
- Từ khi Quách Hoàn xuất hiện thì nàng luôn nằm trong sự giám sát của
chúng ta. Theo lý thì không khả năng có cơ hội nuốt độc dược, cho dù
nuốt vào thì người của chúng ta nên phát hiện mới đúng. Nếu đã vậy thì,
việc Quách Hoàn nên giải thích sao đây?
Hàn Cử Tử phân tích nói:
- Vậy chỉ có một loại khả năng, là trước đó đã nuốt độc dược, độc tính dược này phải đợi đến thời gian nhất định mới phát tác.
Trương Lãng kinh ngạc hỏi:
- Nếu theo như ngươi nói thì Quách Hoàn muốn tự sát!?
Hàn Cử Tử đã không phải người lúc trước đi theo Trương Lãng làm việc không động não, biến thành gian xảo hơn nhiều.
Gã không hoàn toàn khẳng định nói:
- Tự sát hay bị người độc sát, trong thoáng chốc khó thể biết rõ.
Lúc này Quách Hoàn bỗng nhiên rên rỉ một tiếng, chậm rãi mở ra đôi mắt vô thần.
Chân Mật ôm chặt Quách Hoàn, nức nở nói:
- Hoàn nhi, sao ngươi ngốc quá vậy! Tại sao uống thuốc độc chứ?
Quách Hoàn thều thào nói:
- Đối với Hoàn nhi, đây đã là kết cuộc tốt nhất.
Quách Hoàn giãy dụa nói với Trương Lãng:
- Tướng quân, ngươi lại đây.
Trương Lãng nhìn Quách Hoàn đã là thở ra nhiều hít vào ít, không muốn trái ý nàng, theo lời đi tới trước mặt nàng.
Quách Hoàn khó khăn nâng tay lên, túm lấy bàn tay thô to của Trương
Lãng, dùng một tay khác cầm bàn tay nhỏ nhắn của Chân Mật, cuối cùng đem tay hai người đặt lên nhau.
Nàng suy yếu nói:
- Bây giờ Hoàn nhi muốn thấy nhất là Chân tỷ vui vẻ cùng tướng quân một
chỗ. Tướng quân, hãy hứa với Hoàn nhi, sau này nhất định phải đối xử tốt với Chân tỷ tỷ, có được không?
Trương Lãng và Chân Mật liếc nhau, hắn gật đầu khẳng định nói:
- Nàng cứ yên tâm, bổn tướng quân nhất định sẽ.
Chân Mật đã khóc không thành tiếng, mắt phượng đỏ rực.
Nàng không ngừng lẩm bẩm:
- Hoàn nhi, ngươi sẽ không có việc gì!
Quách Hoàn suy yếu cười, tiếp tục nói:
- Chân tỷ tỷ, ngươi không cần an ủi ta, ta biết rất rõ độc tính. Khi ta