Triệu Vân nhìn ánh mắt kính nể của Lục Tốn, vỗ vỗ vai của hắn mà cười nhạt một tiếng:
- Nếu như việc này chúng ta có thể thuận lợi hoàn thành thành công ta sẽ đề cử ngươi cho chúa công, cho ngươi có thể mở rộng tài hoa.
Lục Tốn hơi cảm kích mà nói:
- Đa tạ tướng quân yêu mến.
Triệu Vân gật đầu với Lục Tốn, không nói gì nữa, hướng về phía tướng sĩ
sau lưng mà vung tay lên, ba nghìn binh sĩ không nói một tiếng, làm ra
bộ pháp chỉnh tề đi theo Triệu Vân hướng về phía Minh A.
Mà Lục Tốn sau khi thấy Triệu Vân xuất phát thì mang theo một vạn binh sĩ khác, hướng về phía Minh A mà ẩn nấp.
Triệu Vân một mặt hành quân một mặt tính toán thời gian thì thấy lúc này trời đã tối, Minh A trấn đã ở ngay trước mắt.
Ở trên đường hắn gặp không ít du kỵ trinh sát của quân Tào, cộng thêm
Triệu Vân lại che giấu hành tung, mà binh lực của quân Tào hơi có vẻ
phức tạp trong nhất thời cũng không phát giác ra được, những trinh sát
kia một mặt báo cho Lý Thông một mặt để cho Triệu Vân tiếp tục đi tới.
Triệu Vân đi về phía trước càng lúc càng kinh hãi, vô luận chỗ nào cũng