Từ Hoảng kiên định hắn lớn tiếng nói;
- Vậy thì tốt các ngươi mau dẫn binh lui về Nhữ Nam làm theo quân lệnh không được lui, cùng với Từ mỗ tử chiến.
Chúng tướng thấy Từ Hoảng hào hùng như vậy thì đều kêu lên:
- Tướng quân thấy chết không sờn, chúng ta nguyện ý cùng với tướng quân tử chiến đến cùng.
Từ Hoảng đại hỉ:
- Tốt như vậy mới là huynh đệ với nhau.
Từ Hoảng dẫn hai vạn đội ngũ một mực đóng tại Dĩnh Dương, sau đó nhanh chóng quya ngược trở lại.
mà đúng lúc này Tuần Hoặc cuối cùng cũng điều động để cho tộc đệ của hắn là Tuần Giá mang hai vạn binh mã Hà Bắc trợ giúp Dĩnh Dương.
Từ Hoảng tựa hồ quyết tâm muốn nắm lấy Dĩnh Dương căn bản không nhìn vào viện binh tấn công mạnh vào.
Tào Tiết vốn đang do dự thấy Từ Hoảng lỗ mãng như vậy thì lập tứ cải
biến lộ tuyến hành quân, đoạn đường phía sau đồng thời ngoctay cũng vượt lên.
Từ Hoảng bị vây không hề e ngại mà nói;
- Ngày xưa Hạng Vũ đập nồi chìm thuyền hôm nay chúng ta cũng phải học theo.
Chú tướng cũng hô to:
- Nguyện theo tướng quân tử chiến.
Từ Hoảng dẫn binh sĩ xông ra, trong ngắn ngủi, đã liên tục chiến bại lui về Trường Bình mà Tào Binh thì không ngừng vây chặt lấy.
Từ Hoảng cùng với binh mã của hắn giữ gìn cố gắng chờ cơ hội phá vòng vây.
Bởi vì Từ Hoảng có biểu hiện dũng mãnh ba đạo nhân mã không dám chủ
quan, vây khốn hắn ở Trường Bình đợi cho hắn quân tâm mỏi mệt thì sẽ một trận chiến mà quyết định.
Đến lúc này điều kiện dìm nước Hạ THái của Trương Lãng đã đạt tới, bởi
vì Từ Hoảng liên tục điều động nên đại bộ phận binh mã của Tào Tháo đã
di dời, lúc này Lữ Mông cùng với Biệt Sách dẫn đầu hai vạn binh sĩ đã
tới được thượng du.
Đúng lúc này Lữ Mông cất tiếng nói:
- Tôn tướng quân không cần phải gấp gáp ta thấy mấy ngày gần đây có dông, lúc đó phạm vi của Dĩnh Thủy sẽ tăng lên.
Tôn Sách nói:
- Ta không phải lo lắng điều này mà là sợ thủ thành Võ Bình biết chúng