Trương Lãng bị Quách Gia nói như vậy thì tinh thần trở nên tốt hơn không ít tuy nhiên vẫn lo lắng mà nói:
- Xuôi theo Dĩnh Thủy tới thượng du chỉ sợ giữa đường khó bảo toàn được
Tào Tháo không phát hiện ra, nếu như vậy kế hoạch sẽ thất bại.
Quách Gia nở ra nụ cười mà hỏi Từ Thứ:
- Mọi người chỉ biết Dĩnh Thủy là nhánh của sông Hoài mà lại không biết
Dĩnh thủy có vài chi thủy sông tụ tập tin rằng Từ đại nhân ở Thọ Xuân
mấy năm đối với chuyện này hiểu rõ.
Từ Thứ gật đầu:
- Đúng như lời quân sư nói, Dĩnh Thủy có tiêu thuỷ, xuân thủy vài nhánh
sông, mặc dù có phần uốn lượn nhưng vòng quanh cái này thì có thể mở tầm nhìn.
Trương Lãng căm hận
- Đã vậy sau khi triều rút ta lập tức tổ chức đội ngũ lật bàn, đến lúc đó xem hắn có cảm tưởng thế nào.
Mấy ngày sau đó hồng thủy dần lui Tào Tháo vội vã muốn xuôi nam tới Thọ Xuân.
Lúc này hắn xuôi về nam tâm tình vô cùng tốt thỉnh thoảng tán thưởng kỳ tài của Cổ Hủ.
Ngược lại Cổ Hủ vô cùng trầm tĩnh:
- Chúa công bổn sự của Trương Lãng không dễ bị phá như vậy, đừng đắc ý quá sớm, phải phòng ngừa có biến.
Tào Tháo lơ đễnh nói:
- Sao có thể được ngày đó tuyệt đê Dĩnh Thủy vạn mã lao nhanh, thế không thể đỡ, đừng nói là một Hạ Thái nho nhỏ mà ngay cả Hứa Xương Hàm Thành
cũng không ngăn cản được uy lực đó, cho dù Trương Lãng hiện tại không bị nước dìm chết chỉ sợ cũng bị vây khốn dưới chân núi chôn sống chết đói.
Cổ Hủ lắc đầu:
- Mấy ngày trước thuộc hạ nghĩ tới một vấn đề về sau cẩn thận nghĩ lại