Ngưu Kim kêu thảm một tiếng vứt bỏ đao, tay cầm lấy thân thương lạnh như băng, trên đôi mắt tràn đầy huyết sắc.
Cao Thuận dùng tay một cái, trường thương xoạt một tiếng đã xuyên qua vai của Ngưu Kim.
Ngưu Kim ngửa mặt lên trời bi thống rống một tiếng, trong lòng tràn ngập vẻ không cam.
Cao Thuận tâm tình sắt đá mãnh liệt như hổ, Ngưu Kim bị ném xuống ngựa,
Cao Thuận thừa cơ bổ thêm một thương, Ngưu Kim một mạng quy thiên.
Ngưu Kịm chiến vong ngược lại không khiến cho Tào binh rối loạn ai cũng
đỏ bầm nghiến răng nghiến lợi xông lên muốn xé xác Cao Thuận.
- Vì Ngưu tướng quân báo thù.
Binh mã của Ngưu Kim hét lên, truyền khắp chiến trường.
Cùng lúc đó bộ binh quân Tào cũng đuổi tới, tuy nhiên vẫn cách khá xa.
Tình huống này Cao Thuận sở liệu không kịp với tình hình bình thường chủ tướng bỏ mình quân đội sẽ nhanh chóng tan tác, Cao Thuận liền rống giận nói:
- Quay lại.
Cao Thuận mang hãm trận doanh quay trở về đại trại mà Tào binh thì truy đuổi không ngừng.
Hai quân tranh đoạt tới hoàng hôn, nhật nguyệt vô quang thi thể chất như núi.
Hừng sáng phương đông hinệ ra bạch sắc, mà viện quân của Thái Tử Từ đã tới.
Viện quân của Thái Sử Từ tới chiến cuộc lập tức phát sinh biến hóa, rốt cuộc đã được đảo ngược.
Quân Tào lập túc rút quân, Cao Thuận và các binh sĩ bắt đầu hô to, hưng phấn ôm nhau.
Bởi vì binh sĩ đại trại trải qua một đêm giao chiến mỗi người đều mệt
mỏi vô cùng cho nên nhiệm vụ truy kích liền được giao lên trên người của Thái Sử Từ.Giết đến bình minh, Trương Hổ Thái Sử Hưởng cuối cùng cũng trở về, tuy
toàn thân bị thương nhưng nét mặt bọn họ vẫn tràn ngập hưng phấn.
Mà Cao Thuận sau khi trải qua một đêm chém giết, biểu lộ đã sớm mỏi mệt
không chịu nổi, hai mắt tràn ngập tơ máu, nhưng hắn không thể đi nghỉ