Ở trong trung quân đại trướng của Tư Mã Ý chúng tướng đang ầm ĩ thương nghị đánh chiếm Hoài huyện thế nào.
Tư Mã Ý ngồi ở trên ghế đại soái nhìn đám người kia vô cùng bực bội, phân tích tình hình chiến đấu.
Nhìn địa đồ xong, Tư Mã Ý không ngừng lẩm bầm lầu bầu:
- Quách Gia đối với Trương Lãng mà nói là nhân vật trọng yếu thế nào, Trương Lãng há có thể để hắn ở Hoài huyện chịu chết.
Sau đó hắn lại nhìn địa đồ:
- Hoài huyện cách Tân Dã gần như thế mà Tân Dã thất thủ, Triệu Vân viện
quân lại tới Tân Dã hẳn là muốn toàn diệt đại quân của Vu Cấm.
Tư Mã Ý dù giỏi tâm kế cũng phải đau đầu.
- Không tốt.
Tư Mã Ý chợt nhớ tới điều gì liền tập hợp đại quân.
Sắc trời dần lờ mờ sáng, Tư Mã Ý tự mình dẫn đại quân đi tới Hoài huyện, mấy ngày quan sát Hoài huyện, Tư Mã Ý cảm khái vô cùng, kỳ thực hắn đã
đoán được một chút, quân truy kích của Vu Cấm trốn đi Trương Lãng truy
tìm không nói, còn gặp được viện quân của Triệu Vân, binh mã mà Trương
Lãng phái đến thì vừa đánh vừa lui về phía Tân Dã còn Triệu Vân thì
thẳng tiến chạy về Hoài huyện.
Tư Mã Ý ngẩng đầu nhìn đem đen như mực, lòng như lửa đốt.
Đúng lúc này có thám thính báo lại;
- Bẩm tướng quân có một đại đội nhân số không rõ hướng về phía này đánh