Chương 2
Nông hộ tên là Chu Đại Phúc.
Hắn dùng ta xây vào tường tây của chuồng heo, cách máng ăn ba bước chân.
Hàng xóm mới của ta: năm con heo.
Con heo đen to nhất ngày đầu đã cọ đầy bùn lên thân ta.
Ta gào lên:
“Bẩn chết đi được!”
Nó: “Ụt ịt…”
Ta tuyệt vọng hoàn toàn.
Từ thần vật tiên giới rơi xuống làm vật liệu chuồng heo.
Khoảng cách này, còn lớn hơn từ Lăng Tiêu Điện rơi xuống nhà xí.
Mỗi ngày:
Sáng bị heo cọ qua cọ lại.
Trưa bị nắng hun nóng—nhiệt độ này so với Tam Muội Chân Hỏa thì chẳng đáng gì, ngược lại khiến ta buồn ngủ.
Đêm thì heo tựa vào ta ngủ, tiếng ngáy vang như sấm.
Ưu điểm duy nhất: yên tĩnh.
Không luyện đan, không khỉ đánh nhau, không Lão Quân lải nhải “hỏa hầu chưa đủ”.
Chỉ có… mùi heo hơi thối.
...
Khoảng ba tháng sau.
Ta phát hiện mấy con heo lớn nhanh bất thường.
Béo tốt, lông bóng mượt.
Đặc biệt con heo đen hay cọ ta—nó bắt đầu… ợ.
Mỗi lần ợ, mũi nó bắn ra hai tia lửa nhỏ.
Lần đầu thấy, ta sững người.
“Khoan đã… tia lửa này… màu lam nhạt, hơi có khói xanh…”
“Đây là biến thể cấp thấp của Tam Muội Chân Hỏa?!”
Ta chợt hiểu ra.
Thân gạch của ta tuy đã bị Hoàng Hà rửa trôi, nhưng bên trong vẫn còn hỏa khí được luyện suốt năm trăm năm.
Lũ heo mỗi ngày cọ, liếm, thở sát mặt gạch của ta.
Vô thức hấp thu một tia hỏa khí.
Và… biến dị.
...
Buổi chiều hôm đó, Chu Đại Phúc đến cho heo ăn.
Con heo đen đang ợ trước máng.
“Phụt—”
Hai tia lửa rơi vào thức ăn.
Thức ăn lập tức bốc hơi nóng.
Chu Đại Phúc dụi mắt.
Hắn ngồi xổm xuống nhìn con heo.
Con heo lại ợ thêm lần nữa.
Lửa.
Hắn đưa tay thử trước mũi heo.
“Nóng!”
Hắn bật dậy:
“Mũi heo này phun khí nóng!”
Hắn quay đầu nhìn chuồng.
Ánh mắt quét qua từng con heo.
Cuối cùng dừng lại trên ta.
“Sau khi viên gạch này được xây vào…” hắn lẩm bẩm, “heo lớn nhanh hẳn.”
Hắn bước đến sờ lên thân ta.
“Hình như còn hơi ấm?”
Ta thầm nghĩ: tất nhiên rồi.
Ta bị Tam Muội Chân Hỏa nung suốt năm trăm năm, thân gạch luôn giữ nhiệt độ ổn định ba mươi lăm độ đấy!