Chương 1
Ta vốn là một viên gạch ốp nội bích trong lò luyện đan của Thái Thượng Lão Quân, mang số hiệu 108.
Trong lò nằm im suốt năm trăm năm.
Mỗi ngày đều lặp lại một quy trình cố định:
Bị Tam Muội Chân Hỏa nung đốt, bị cặn đan dược bám dính, tiện thể nghe Lão Quân và đệ tử của ông ta bàn chuyện bát quái Thiên Đình.
Nhà nào tiên hạc rụng lông, vị tinh quân nào thiếu nợ đan dược… nghe đến mức khe gạch của ta toàn là bụi chuyện cũ.
Ngày tháng giống như ngọn lửa trong lò—nóng, nặng, và lặp lại vô tận.
Cho đến ngày hôm đó.
“Rầm!”
Nắp lò mở ra, một con khỉ bị ném vào.
Ngoài kia, Lão Quân chậm rãi dặn dò:
“Luyện nó bốn mươi chín ngày bốn mươi chín đêm…”
Lửa vừa bùng lên.
Con khỉ ở trong đã không chịu nổi.
Quả nhiên chưa đến bốn mươi chín ngày, đã nghe một tiếng gầm:
“Lão Tôn ta thoát ra rồi!”
Ngay sau đó là một trận rung chuyển như trời sập đất nứt.
Nắp lò bay, cả lò đổ.
Còn ta—một viên gạch vô tội—bị chấn bay thẳng ra ngoài.
Ta xoay tít giữa không trung, gió rít bên tai.
Mây càng lúc càng gần, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ:
“Ta năm trăm năm không nứt… chẳng lẽ hôm nay nứt ở đây sao?”
“Chát!”
Ta đập trúng một con tiên hạc đang bay ngang.
Nó kêu “quác” một tiếng thảm thiết, rụng mất ba chiếc lông, trừng ta đầy oán hận rồi bay đi.
“Xin lỗi huynh hạc!” Ta rơi xuống tiếp, “ta không cố ý!”
Tiếp tục rơi.
Xuyên qua tầng mây.
Thấy sông núi trùng điệp.
“Phía dưới… Hoàng Hà sao?” Ta khẽ ngẩn ra.
“Ùm!”
Ta rơi xuống nước.
Cảm giác lạnh buốt bao trùm toàn thân—năm trăm năm không chạm nước, suýt nữa ta tưởng mình sẽ nứt tại chỗ.
Dòng nước cuốn trôi lớp cặn đan dược trên thân ta.
Cũng cuốn đi chút khí Tam Muội Chân Hỏa còn sót lại.
Khi ta bị tấp vào bờ, đã biến thành một viên gạch đỏ bình thường.
Chỉ còn viền cạnh hơi cháy xém.
...
Một nông hộ mặc áo vá đi ngang qua bờ sông.
Hắn ngồi xuống nhìn ta.
“Ơ? Viên gạch này chắc phết.”
Hắn nhặt ta lên, cân thử trong tay.
“Mang về xây chuồng heo, đang thiếu một viên.”
Ta: “……”
Ta: “???”
Ta: “Này! Ta là gạch nội bích lò luyện đan Thiên Đình! Số hiệu 108! Do Thái Thượng Lão Quân tự tay luyện!”
Hắn không nghe.
Hắn ném ta vào giỏ, lẫn với đất đá và lá úa.
Ta nằm dưới đáy giỏ, nhìn lên trời.
“Ta muốn quay về Thiên Đình…” Ta lặng lẽ rơi lệ, “dù có bị nung tiếp cũng được…”