“Cũng không phải vui, dầu gì cũng tá túc trong thân thể ngươi, cũng không
nhẫn tâm nhìn ngươi quá yếu, vạn nhất gặp đối thủ mạnh, cũng đừng liên
lụy ta, đánh không lại thì chạy”.
Yểm lo lắng là có đạo lý,
chờ khi vào Phù Quang rừng rậm, đó là một thế giời khác, mặc dù chỉ rèn luyện ở ngoài, nhưng cũng không phải vạn vô nhất nhất (đề phòng mọi
chuyện có thể xảy ra), biết đâu xui xẻo, gặp phải sào huyệt thần thú,
đúng là không dễ chơi.
Hoàng Bắc Nguyệt hừ lạnh “ Lão yêu quái vô dụng, ngươi không có chút tin tức nào của Vạn Thú Vô Cương? “.
“ Này, này, đừng có lúc nào cũng gọi ta là lão yêu quái được không? Ta cũng không có già!” Yểm oán trách.
“ Bớt xàm ngôn đi! rốt cuộc ngươi có biết hay không?” Hoàng Bắc Nguyệt rống to.
Yểm uất ức ngậm miệng, nói: “Cái khác không biết, nhưng Vạn Thú Vô Cương