Ban đêm, rừng cây phụ cận Thất Tháp vô cùng yên tĩnh, hoàn toàn không có một bóng người.
Khung cảnh vẫn giống y như lần trước nàng tới, u ám mà trang nghiêm,
trong không khí tràn ngập khí tức nguy hiểm.
Hoàng Bắc Nguyệt xe nhẹ đường quen, rất nhanh đã tiến vào bên trong Thất Tháp.
Nguyên khí cấm chế trên cửa sổ không biết đã mở ra từ lúc nào, xem ra
Linh Tôn đã biết trước nàng nhất định sẽ đến.
Lần này nàng không có ý định đi bộ xuống nữa mà trực tiếp để Băng Linh Huyễn Điểu
thu nhỏ lại, từ cánh cửa u ám chỗ bậc thang bay thẳng xuống!
Đi tới trước cánh cửa đá to lớn, nàng dùng sức kéo cơ quan được giấu ở