“Là ngươi thông minh, không cần sư phụ phí tâm cũng làm tốt như vậy”. Hoàng Bắc Nguyệt thật tâm khích lệ, hôm nay một chiêu kia cuối cùng cũng đối
phó xong Cầm di nương cùng Tuyết di nương, bây giờ thật thoải mái.
Hoàn toàn ở thế chủ động, có thân phận công chúa Anh Dạ, có ngân hàng của Bố Cát Nhĩ đưa chứng cớ, dưới áp chế của hai ngọn núi lớn, Cầm di nương
cùng Tuyết di nương một nửa năng lực phản bác cũng không có!
Lạc
Lạc cười cười, rồi lại không cười được, “Sư phụ, Bắc Nguyệt quận chúa
rất đáng thương, Tiêu Viễn Trình là người cha không tốt, nhất định nàng
chịu rất nhiều đau khổ, sư phụ, cảm giác bị người thân nhất phản bội như thế nào? Nhất định rất khó chịu”
Đôi mắt dưới áo choàng khẽ nâng, nhìn thiếu niên đơn thuần này, trong lòng có cảm giác khó tả.
Hắn thương tâm thay Hoàng Bắc Nguyệt, không nghĩ tới Lạc Lạc từ nhỏ nhận vô vàn sủng ái, cũng có thể hiểu tiếng lòng của Hoàng Bắc Nguyệt.
“Lạc Lạc, đáng thương cũng không có tác dụng, nếu nàng ta là một người kiên