Thần sắc của Mặc Liên không chút thay đổi, căn bản không hề quan tâm đến những lời nàng nói, chỉ lạnh lùng mở miệng: “Làm gì?”
“Ta tới nơi này để bắt một nữ
nhân, nàng dám đắc tội với ta, ta nhất định phải chém nàng thành tám
khúc!”
Hồng Liên cùng Mặc Liên sống chung đã lâu, đối với cách nói
chuyện “tiếc chữ như vàng”
của Mặc Liên, nàng đã thích ứng rồi.
Bởi vậy cho dù hắn không nói rõ ràng, nàng vẫn hiểu hắn muốn hỏi cái gì.
Nghe nàng nói như vậy, trên mặt
Mặc Liên lộ ra vẻ không vui, sắc mặt vốn đã tái nhợt quỷ dị nay lại phủ
thêm một tầng sương lạnh.
Hồng Liên chớp chớp mắt: “Ngươi làm sao vậy? Ngươi vừa rồi mới từ bên kia tới đây, có nhìn thấy người nào không?”
“Không.”
Mặc Liên ngắn gọn nói.
Hồng Liên buồn bực, bên kia