Lạc Lạc không biết từ khi nào chạy tới, đỡ Hoàng Bắc Nguyệt dậy từ trên mặt đất, nhìn một chút vết thương của
nàng, nhướn mày, nói: “Tại sao không phản kháng? Người kia vốn không
phải là đối thủ của ngươi!”
Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu, trầm mặc một hồi, Lạc Lạc còn nói: “Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn mà đánh lén! Quá kiêu ngạo!”
“Lạc Lạc…”
Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng
nói, thanh âm không có ngụy trang, là thanh âm của thiếu nữ có chút
trong trẻo nhưng lạnh lùng, ở phía sau nghe, có chút suy yếu cùng bất
đắc dĩ.
Đột nhiên thân thể của Lạc Lạc run lên, tay đang đỡ nàng cũng run rẩy, quay đầu nhìn nàng, ánh mắt thay đổi.
“Đỡ ta rời đi nơi này, đừng hỏi gì hết.
”
Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng nói.
Lạc Lạc quả thật cũng không hỏi gì, gật đầu, dìu nàng từ trên lôi đài đi xuống, thuận tiện trong miệng còn nói: “Nguyệt Dạ các hạ có chút không thoải mái, trận chiến này không tính