Editor: Mặc Tử Liên
Beta: Hạ Tuyết Liên Vũ
Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng mím môi, trong hoàn cảnh ngay cả tính mang của mình cũng bị uy hiếp mà cái tên sợ chết này cũng nói như vậy, xem
ra thật sự nàng chỉ có thể dựa vào bản thân.
“Hoàng Bắc Nguyệt, việc Vị Ương xuất hiện, ngươi có cảm thấy có điều
gì đó kỳ lạ không?” Yểm phát hiện tâm tình của nàng có chút chán nản,
liền đổi đề tài.
“Phải” Nàng là một người thông minh lanh lợi, làm sao có thể không phát hiện?
Lần này bọn họ tiến vào Tu La thành, chỉ có hai người, dọc theo đường đi cực kỳ cẩn thận, ngoại trừ trận chiến phong ấn ma thú thủ hộ thì hầu như không tạo nên động tĩnh lớn gì.
Trận chiến với ma thú thủ hộ ấy không có khả năng làm kinh động đến
Âm Hậu, nếu có quấy rầy, bọn họ đã sớm đuổi theo, không thể chờ sau khi
nàng phong ấn ma thú thủ hộ thì Vị Ương mới xuất hiện.
Hơn nữa, vừa rồi Vị Ương kia tới cũng không nói thì về ma thú thủ hộ, rõ ràng là nàng ta vì Hoàng Bắc Nguyệt mà đến.
Thật kỳ lạ, vì sao Vị Ương biết nàng ở chỗ nào?
“Ở bên cạnh hài cốt người kia, Vị Ương lại vừa vặn tới, ta thấy Âm Hậu không chỉ muốn bắt ngươi lại đơn giản như vậy!”
Vào thời điểm này, Yểm không giống như ngày thường cùng nàng đùa giỡn mà thay đổi tính cách, phân tích đâu ra đấy.
“Ta cần biết rõ ràng!” Hoàng Bắc Nguyệt trầm ngâm một hồi, rồi quả quyết nói.
Yểm ngẩn ra, sau đó vội vàng nói: “Hoàng Bắc Nguyệt, nếu đi thì sẽ không thể trở về được.”
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhếch khóe miệng, có chút chua xót nói: “