Quả Phụ Tẩu Tẩu Vào Đông Cung

Chương 2

Chương 2
“Trăn Trăn, muội thấy trong người không khỏe sao? Sắc mặt sao lại tái nhợt đến vậy?”
Tẩu tẩu Tương thị vừa bước vào cửa, gương mặt đầy vẻ quan tâm lo lắng nhìn ta.
Nếu không phải ta đã sớm biết...
Ẩn sau khuôn mặt hiền hòa ấy là một trái tim độc như rắn rết.
Chỉ e lần này ta vẫn sẽ bị nàng ta lừa gạt.
Ta cố nén cơn buồn nôn, khẽ cong môi cười.
“Không sao. Chỉ là mới mang thai nên hơi nghén một chút thôi.”
Tương thị mặc váy lụa trắng như tuyết.
Dung nhan không son phấn, trên búi tóc chỉ cài một đóa hoa trắng nhỏ.
Cả người mảnh mai yếu ớt, như cành liễu trước gió, khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng không khỏi sinh lòng thương xót.
Trong mắt người đời...
Đó quả là một quả phụ trinh khiết, thanh cao như tuyết.
Nhưng ta lại biết rõ.
Ngay trước linh đường của đại ca...
Nàng ta và Thái tử đã triền miên mây mưa đến mồ hôi đầm đìa, chẳng biết liêm sỉ là gì.
Đứa con trong bụng nàng ta cũng đã sớm được hoài thai.
Nếu không, làm sao lại có thể cùng ta sinh nở trong một tháng, rồi tráo đổi hài tử của ta?
Ta vẫn luôn cho rằng...
Ta, Chúc Trăn Trăn, và cả Chúc gia chưa từng có điều gì hổ thẹn với Tương thị hay Thái tử.
Ấy vậy mà...
Bọn họ lại dồn cả nhà ta vào đường cùng.
Đã là các ngươi bất nhân...
Thì cũng đừng trách ta bất nghĩa.
Thái tử chẳng phải luôn miệng tự xưng cùng Tương thị là chân ái sao?
Vì thứ tình yêu ấy...
Hắn không tiếc coi toàn bộ Chúc gia như những kẻ ngu ngốc, biến chúng ta thành bậc đá lót đường cho hắn.
Nếu vậy...
Ta nhất định sẽ trả lại gấp trăm, gấp ngàn lần.
“Như Hỷ, theo ta vào cung thỉnh an Hoàng hậu nương nương.”
Ta gọi nha hoàn thân cận Như Hỷ đến.
Đời trước, nàng vì bảo vệ ta mà bị Thái tử dìm chết dưới hồ.
Đời này...
Ta nhất định sẽ bảo vệ nàng bình an vô sự.
Hoàng hậu từ trước đến nay vốn không ưa ta.
Người không phải mẫu phi ruột của Thái tử.
Để củng cố quan hệ thông gia giữa mẫu tộc mình và Thái tử, bà ta đã nhiều lần muốn gả cháu gái ruột vào Đông Cung.
Chỉ tiếc Chúc gia ta là danh môn tướng lĩnh, từ sớm đã dốc sức phò tá Thái tử.
Mỗi lần Hoàng hậu mở lời, đều bị ta khéo léo từ chối.
Còn cháu gái bà ta là Thanh Anh...
Lại càng nhìn ta không vừa mắt.
Nàng ta luôn chê ta xuất thân võ tướng, cử chỉ thô ráp, không xứng đứng bên cạnh Thái tử ca ca của nàng.
Hôm nay ta chủ động vào cung thỉnh an.
Quả nhiên, còn chưa kịp mở miệng.
Hoàng hậu đã không nhịn được mà lên tiếng răn dạy:
“Trăn nhi à, nay con đã có thai. Vì huyết mạch hoàng gia, e rằng cũng khó lòng chu toàn việc hầu hạ Thái tử.”
Ta ngồi ở hàng dưới, khẽ cúi đầu.
Chỉ để bọn họ không nhìn thấy nụ cười lạnh đang dần nở nơi khóe môi.
“Điều mẫu hậu dạy bảo, nhi thần xin ghi nhớ.”
Hoàng hậu thấy ta ngoan ngoãn thuận theo thì vô cùng hài lòng, liền được đằng chân lân đằng đầu.
“Dẫu sao bên cạnh Thái tử cũng không thể thiếu người hầu hạ. Cháu gái bản cung là Thanh Anh xuất thân danh môn, nếu vào Đông Cung làm tỷ muội với con, cũng có thể thay con chia sẻ những tháng ngày mang thai vất vả.”
Nếu là trước kia...
Ta nhất định sẽ mở lời từ chối.
Cùng lắm thì lại bị Hoàng hậu kiếm cớ trách phạt, hoặc bắt quỳ tỉnh lỗi.
Nhưng hôm nay...
Ta lại mỉm cười nhận lời.
Hoàng hậu thuận lợi cài được người vào Đông Cung, trong lòng vui mừng khôn xiết.
Bà ta chỉ cho rằng vì mang thai nên tính tình ta đã trở nên dịu dàng, mềm mỏng hơn trước.
Thế là càng được nước lấn tới.
“Thanh Anh từ nhỏ đã tâm cao khí ngạo. Tuy không thể ngang hàng với con, nhưng ít nhất cũng phải được phong làm Trắc phi, mới xứng với dung mạo và tài tình của nó.”
Ta chỉ mong...
Thanh Anh thật sự kiêu ngạo như lời bà ta nói.
Có như vậy...
Đông Cung mới càng thêm gió tanh mưa máu, long trời lở đất.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất