Chương 3
Trên đường hồi phủ, Như Hỷ vô cùng khó hiểu, cất tiếng hỏi:
“Tiểu thư, vì sao người lại đồng ý để Hoàng hậu nương nương nạp trắc phi cho Thái tử?”
Dẫu sao, trước kia ta từng si mê Thái tử đến tận xương tủy, thậm chí vì không muốn hắn nạp thiếp mà bị Hoàng hậu phạt quỳ trước cổng Phượng cung suốt hai canh giờ.
Nhưng nay đã khác xưa.
Ta khẽ vỗ vai Như Hỷ, chậm rãi nói:
“Ngươi có thấy mấy ngày gần đây, ánh mắt phu quân nhìn tẩu tẩu của ta có chút khác thường không?”
Như Hỷ như bị sét đánh giữa trời quang.
Nàng lập tức hiểu ý ta, đôi mắt mở to, miệng há hốc, đứng chết lặng tại chỗ.
Phải rất lâu sau mới hoàn hồn, nàng vội đưa mắt nhìn quanh một lượt, rồi hạ thấp giọng, vẻ mặt đầy kinh hãi và không dám tin:
“Tương thị... đó là tẩu tẩu ruột của người mà! Thái tử... Thái tử điện hạ ngài ấy...”
Nói đến đây, nàng càng hạ giọng thấp hơn, nghiến răng mắng:
“Bọn họ sao có thể làm ra chuyện ấy? Đại thiếu gia mới qua đời chưa đầy một tháng!”
“Đôi gian phu dâm phụ!”
“Nam đạo nữ xướng!”
“Vô liêm sỉ! Thật ghê tởm!”
Khuôn mặt Như Hỷ như thể tín niệm cả đời vừa sụp đổ.
Nàng ghé sát bên tai ta, mắng chửi ròng rã suốt một canh giờ.
Còn ta thì lại âm thầm tính toán.
Chỉ có mỗi Thanh Anh làm một vị trắc phi, sao đủ khiến Đông cung dậy sóng, long trời lở đất?
Thế là ta sai người đến kỹ viện, mua thêm hai cô nương trẻ đẹp nổi danh xứ Dương Châu, dạy quy củ cho họ vài ngày, rồi giữ lại bên cạnh mình.
Đến tối, Như Hỷ hùng hổ chạy về, tức tối bẩm báo:
“Tiểu thư, Tương thị thật chẳng biết xấu hổ! Người có biết không?”
“Nô tỳ đến tiểu trù phòng lấy thuốc an thai cho người, nào ngờ lại bắt gặp nàng ta xách theo một hộp điểm tâm, uốn éo vòng eo đi thẳng về tiền viện.”
Từ sau khi được ta nhắc nhở, Như Hỷ đã cố ý để mắt đến mọi cử chỉ của Tương thị.
Quả nhiên, đêm nay nàng đã tận mắt nhìn thấy Tương thị đến tiền viện.
“Tiểu thư, sao người chẳng hề sốt ruột chút nào vậy?”
Như Hỷ lo lắng không yên.
Ta lại ung dung gọi hai nha hoàn vừa mới nhập phủ đến trước mặt.
“Như Ý, Như Uyên, hai ngươi thay ta mang một chung canh bổ đến cho Thái tử, bảo điện hạ đừng quá lao lực.”
Ta nâng cằm hai người họ lên.
Một người có dung mạo ba phần giống Tương thị.
Người còn lại thân hình mảnh mai yếu đuối, khí chất lại có đến năm phần tương tự nàng ta.
Tương thị nay cũng đã mang thai.
Lúc này, hẳn nàng ta không dám lấy cốt nhục trong bụng ra mạo hiểm, nhiều lắm chỉ có thể ở bên cạnh hầu hạ bút mực, cùng hắn liếc mắt đưa tình mà thôi.
Nhưng...
Ta sẽ không để bọn họ có cơ hội ấy.
Như Ý và Như Uyên đều là những nha hoàn dung mạo kiều diễm.
Nhận được mệnh lệnh của ta, đáy mắt cả hai lập tức lóe lên vẻ vui mừng.
Ta đã có ý nâng đỡ, tự nhiên họ cũng muốn tiến thêm một bước.
Cùng lúc đó, ta lặng lẽ đổ bát thuốc an thai Như Hỷ vừa mang đến vào chậu lan đặt cạnh người.
Nhìn vẻ mặt trợn tròn mắt của Như Hỷ, ta mỉm cười hỏi:
“Như Hỷ, ta nhớ ngươi có một vị biểu tỷ từng học y, hiện đang bốc thuốc ở dược phòng, phải không?”
Như Hỷ sững người, giọng đầy do dự:
“Người... người đang nghi ngờ...”
Nàng hít vào một hơi lạnh, giọng nói run rẩy:
“Trong bụng người là cốt nhục thân sinh của Thái tử điện hạ, nàng ta... sao dám chứ?”
Sao lại không dám?
Ta khẽ cười lạnh.
Chỉ là Như Hỷ lại nhìn thấy trong nụ cười ấy của ta chất chứa biết bao bi thương.
Nàng lập tức nắm chặt lấy tay ta.
“Nương nương cứ yên tâm. Nô tỳ nhất định sẽ bảo vệ người và tiểu điện hạ chu toàn.”
Trong lòng ta chợt dâng lên một dòng ấm áp.
Ta lặng lẽ siết chặt tay nàng, dịu dàng đáp:
“Ta cũng nhất định sẽ bảo vệ Như Hỷ.”