Chương 6
Sắc mặt Tương thị thoáng cứng đờ, nhưng vừa nhận ra ánh mắt của ta, nàng ta lập tức khôi phục dáng vẻ dịu dàng nhu nhược như thường.
Ta biết, cho dù lúc này lòng nàng ta đang nhỏ máu, cũng vẫn phải miễn cưỡng nở nụ cười ôn hòa với ta.
Nàng ta cất giọng mềm mại, thấp thoáng một tia mất mát khó lòng nhận ra:
“Trắc phi... nhanh như vậy đã sắp nhập phủ rồi sao?”
“Đúng vậy. Muội muội Thanh Anh này là cháu gái của Hoàng hậu nương nương, cũng là biểu muội của điện hạ. Thân phận tôn quý, tuyệt đối không thể chậm trễ.”
Xưa nay Tương thị luôn để tâm đến xuất thân thấp kém của mình. Nàng ta tự phụ dung mạo khuynh thành, mang gương mặt tựa Tây Thi, chỉ tiếc lại sinh ra nơi cửa nhỏ nhà nghèo.
Hai chữ xuất thân, trước mặt nàng ta, luôn là điều cấm kỵ.
Trước kia, vì đại ca, ta chưa từng cố ý nhắc đến chuyện ấy. Nhưng giờ thì... ai còn quan tâm nữa?
Nhìn vẻ không cam lòng thoáng hiện trong đáy mắt nàng ta, đôi môi dưới bị cắn đến bật máu mà vẫn chẳng hề hay biết, ta chỉ lặng lẽ mỉm cười.
Mới đến thế này đã chịu không nổi sao?
Đây chẳng qua chỉ là món khai vị mà thôi.
Ta chỉ làm lễ đón Trắc phi nhập phủ thật long trọng, vậy mà Tương thị đã trốn trong phòng khóc đến mấy trận.
Như Hỷ đứng trước mặt ta cười đến vô cùng hả dạ, hừ lạnh nói:
“Dù có để vị Trắc phi kia được hưởng vinh hiển, cũng quyết không thể để Tương thị được lợi.”
Ta chỉ mỉm cười đầy thâm ý.
Nếu Tương thị thật sự an phận thủ thường như thế, vậy thì ta đã quá xem thường nàng ta rồi.
Đêm đầu tiên Triệu Thanh Anh nhập Đông cung với thân phận Trắc phi.
Tương thị vì muốn xác nhận vị trí của mình trong lòng Thái tử, vậy mà bất chấp thai nhi mới hơn ba tháng vừa ổn định, nước mắt như mưa giữ người lại trong thư phòng, cùng hắn mây mưa suốt một đêm.
Để Trắc phi vừa mới nhập phủ phải cô độc canh phòng không, chuyện ấy sao có thể không khiến nàng ta đắc ý?
Dù là chính thất cưới hỏi đàng hoàng, hay vị Trắc phi xuất thân danh môn, cháu gái của Hoàng hậu, cuối cùng cũng chẳng bằng sức quyến rũ của một góa phụ trẻ vừa mới chịu tang như nàng ta.
Nghĩ đến đó, trong lòng nàng ta hẳn vui sướng vô cùng.
Chỉ tiếc...
Nàng ta đã quên mất.
Đó chẳng qua chỉ là bản tính xấu xa của nam nhân mà thôi.
Thê không bằng thiếp, thiếp không bằng vụng trộm, mà vụng trộm lại chẳng bằng thứ mãi mãi không chiếm được...
Một khi đã động chạm đến lợi ích cốt lõi, ai còn để tâm đến đoạn tư tình không thể thấy ánh mặt trời ấy nữa?
Trắc phi chịu nhục nhã đến vậy, ban đầu còn tưởng rằng ta ghen ghét đố kỵ, ngoài mặt đồng ý để nàng nhập phủ làm Trắc phi, nhưng trong tối lại cố ý lập uy với nàng.
Có điều...
Ta sao có thể gánh cái tội oan lớn đến thế?
Ta lập tức sai hạ nhân vô tình để lộ hành tung đêm qua của Triệu Tu Cẩn cho Trắc phi biết.
Đêm qua Thái tử điện hạ lao tâm khổ tứ xử lý chính vụ, nghỉ lại trong thư phòng.
Trắc phi nửa tin nửa ngờ, ngay tối hôm ấy liền bưng một bát canh sâm đến thư phòng hầu hạ.
Quả nhiên, nàng thuận lợi được thị tẩm.
Chỉ là Trắc phi nào hay biết, ngay dưới thư phòng ấy, còn có một nữ nhân đáng thương đã khóc cạn nước mắt, ôm đầy oán hận mà lặng lẽ quỳ chờ.
Ngày tháng dần trôi.
Bụng của ta và Tương thị cũng theo từng tháng mà lớn lên.
Mỗi lần nhìn bụng ta, Tương thị đều lộ ra ánh mắt đầy toan tính.
Chỉ cần nhìn một cái, ta đã biết nàng ta đang nghĩ gì.
Muốn ra tay với hài tử của ta?
Muốn dùng kế tráo long đổi phụng?
Ta đem cả hộp thức ăn cho cá rắc xuống hồ.
Đàn cá lập tức chen chúc tranh nhau cắn mồi.
Ta khẽ cong môi cười.
Đến lúc... thu lưới rồi.
Mùng Hai tháng Bảy là sinh thần của Triệu Tu Cẩn.
Là Đông cung Thái tử, phủ Thái tử hôm ấy ca múa suốt ngày, quan lớn quyền quý tấp nập đến chúc mừng, nâng chén đổi cốc, vô cùng náo nhiệt.
Ta lấy cớ mang thai mệt nhọc, cáo lui về viện nghỉ ngơi từ sớm.
Ngay cả Hoàng hậu nương nương cũng nhân danh việc nối dõi tông đường cho Đông cung, khai chi tán diệp, âm thầm ban cho Thái tử một bầu rượu Hợp Hoan.
Người sáng mắt đều hiểu.
Đó chính là đang dọn đường cho vị Trắc phi Thanh Anh vừa mới nhập phủ.
Thế nhưng...
Một cơ hội thuận theo dòng nước như vậy, lại thêm bình rượu đã bày sẵn trước mắt.
Nếu không nhân đó làm nên một vở kịch...
Thì quả thật quá đáng tiếc.