Quả Phụ Tẩu Tẩu Vào Đông Cung

Chương 5

Chương 5
“Ồ? Hay là hai nha đầu kia đã làm chuyện gì khiến tẩu tẩu không vui sao?”
Trong lòng ta sáng tỏ như gương, nhưng ngoài mặt vẫn cố ý tỏ ra vô tâm vô tính, suýt nữa thì bật cười thành tiếng.
Tương thị vừa nhớ tới nền gạch lạnh buốt thấu xương đêm qua, lại càng thấy cái lạnh nơi đáy lòng như bị khoét thủng một lỗ, còn rét hơn gấp bội.
“Chính mắt ta nhìn thấy, hai nha đầu ấy tối qua vội vàng mang canh bổ tới cho Thái tử điện hạ. Nửa đêm nửa hôm như thế, nhất định là có ý đồ khác.”
Nàng ta ngồi bên cạnh ta, làm ra vẻ tận tâm tận lực vì ta mà khuyên nhủ:
“Nay muội đang mang thai, người hầu cận bên mình càng phải nghiêm khắc quản giáo mới được.”
“Muội còn tưởng là chuyện gì khiến tẩu tẩu phiền lòng cơ.”
Ta mỉm cười thản nhiên.
“Chuyện ấy thì có gì đâu. Tẩu tẩu hiểu lầm rồi, bát canh ấy là do chính muội sai người mang đến cho phu quân.”
“Cái gì? Muội...”
Đôi mắt hạnh của Tương thị chợt mở to, dường như nhất thời không kịp phản ứng. Đến khi nhận ra mình đã thất thố, nàng ta mới cười gượng:
“Trăn nhi, muội... chẳng phải đang nói đùa đấy chứ?”
Thấy vẻ mặt ta bình thản, không giống giả vờ chút nào, Tương thị lập tức kinh ngạc.
“Muội hồ đồ rồi sao? Thật sự là muội sai nha hoàn đi dâng canh? Chẳng phải từ trước tới nay, muội luôn coi Thái tử điện hạ là quan trọng nhất hay sao?”
Nếu là ta của trước kia, đương nhiên sẽ không bao giờ làm chuyện chủ động đưa nữ nhân khác đến hầu hạ chung một phu quân.
Nhưng bây giờ...
Ta chẳng còn bận tâm nữa.
Loại nam nhân trơ trẽn vô liêm sỉ, lén lút tư thông với thê tử của người khác như hắn, ta chỉ thấy ghê tởm còn không kịp.
“Nhưng nay muội đang mang thai, bên cạnh Thái tử điện hạ cũng không thể không có người chăm sóc. Hôm trước vào cung thỉnh an Hoàng hậu nương nương, người đã chỉ điểm cho muội rồi.”
Dù sao Hoàng hậu cũng đâu có ở đây, đem mọi chuyện đổ lên đầu bà ấy quả thật thuận tay vô cùng.
Tương thị vẫn chưa chịu từ bỏ. Chiếc khăn trong tay bị nàng ta xoắn đến nhăn nhúm.
“Nhưng... dẫu sao cũng chỉ là mấy nha đầu hầu việc thấp kém, xuất thân hèn mọn, sao có thể hầu hạ Thái tử điện hạ chu đáo được...”
“Chuyện ấy tẩu tẩu không cần lo. Qua ít ngày nữa, Thái tử điện hạ sẽ nghênh thú cháu gái của Hoàng hậu nương nương là Thanh Anh vào Đông cung, sắc phong Trắc phi. Thanh Anh muội muội xuất thân danh môn vọng tộc, chắc hẳn...”
“Cái gì?”
Ta còn chưa dứt lời đã bị Tương thị cắt ngang.
Chỉ thấy sắc mặt nàng ta trong nháy mắt trắng bệch, hoàn toàn biến sắc.
Kể từ ngày biết Đông cung sắp có thêm người mới, vị tẩu tẩu ấy của ta liền mất hết bình tĩnh.
Đến nay nàng ta còn chưa giành được trọn vẹn chân tâm của Thái tử.
Vậy mà giờ đây lại có thêm biết bao nữ nhân tới chia phần, bảo nàng ta sao có thể cam lòng?
Tẩu tẩu muốn lợi dụng ta để đối phó với những tình địch ấy.
Chỉ tiếc...
Ta sao còn có thể tiếp tục làm tấm khiên che đỡ cho nàng ta nữa?
Nàng ta vẫn tưởng ta là vị Thái tử phi năm xưa, trong tim trong mắt chỉ có duy nhất Thái tử.
Vậy nên, ta càng muốn giả vờ rộng lượng hơn.
Tự mình tìm những Dương Châu sấu mã kiều diễm mê người, lại vui vẻ tiếp nhận vị thiên kim khuê các mà Hoàng hậu cố ý đưa tới với đầy dụng tâm.
Người càng đông càng tốt.
Các tỷ tỷ, muội muội quây quần một chỗ, chẳng phải sẽ càng náo nhiệt hay sao?
Để khiến Tương thị thêm nghẹn tức, ta cố ý nâng địa vị của Như Uyên, phong nàng làm Bảo Lâm.
Dẫu sao Thái tử điện hạ cũng đã sủng hạnh nàng rồi, tất nhiên không thể để người ta chịu thiệt được.
Nha hoàn ta cài bên cạnh Tương thị nhanh chóng truyền tin về.
Sau khi biết Như Uyên được phong làm Bảo Lâm, Tương thị tức đến đau thắt ngực, cả buổi chiều cũng chẳng nuốt nổi lấy một hạt cơm.
Nàng ta còn chưa kịp nghĩ xem vì sao ta bỗng nhiên thay đổi tính tình như vậy, có lẽ chỉ cho rằng sau khi mang thai, tâm tính của người ta khó tránh khỏi biến đổi.
Tương thị cũng chẳng còn lòng dạ nào để bận tâm đến chuyện ấy. Điều nàng ta mong muốn lúc này, chỉ là phải giữ thật chặt trái tim của Triệu Tu Cẩn.
Chẳng bao lâu sau, Như Hỷ lại hầm hầm chạy về, tức tối nói với ta:
“Tương thị thật đúng là chẳng biết xấu hổ, lại mang canh đến nữa rồi.”
“Lại còn nhờ Thục Bảo Lâm khuyên nhủ Thái tử điện hạ, bảo người đừng quá lao lực vì chính sự.”
Đúng như ta dự liệu, chuyện tốt của Tương thị một lần nữa bị phá hỏng sạch sẽ.
Nàng ta ôm một bụng oán khí, định đến chỗ ta than vãn tố khổ. Nào ngờ trên đường đi lại trượt chân ngã một cú.
Ta quên chưa nói với nàng ta.
Gần đây Đông cung có mời một vị phong thủy sư đến xem thế đất. Ông ta bảo hồ nước cạnh hòn giả sơn phạm vào phong thủy, bất lợi cho phụ nhân mang thai dưỡng thai.
Đương nhiên, lấp đi sẽ tốt hơn.
Mỗi lần nhìn thấy cái ao ấy, trong đầu ta đều hiện lên cảm giác ngột ngạt, nghẹt thở trước lúc bị dìm chết.
Lại càng nhớ đến nỗi bi phẫn tột cùng khi biết được chân tướng.
Nếu vậy, cớ gì ta phải để Tương thị và Triệu Tu Cẩn được sống yên ổn?
Ta chỉ đoán rằng, gần đây liên tiếp bị người ta phá hỏng chuyện tốt, Tương thị nhất định sẽ không nhịn được mà đến tìm ta.
Thế là ta tiện tay rải một nắm sỏi vụn ở đó.
Quả nhiên, nàng ta ngã thật.
Lúc nha hoàn hồi môn của Tương thị đến bẩm báo, ta đã sớm sai người đi mời đại phu tới xem mạch.
“Phu nhân đã mang thai được ba tháng. Cú ngã này đã làm kinh động thai khí. Lão phu sẽ lập tức kê một thang thuốc an thai.”
Chỉ thấy sắc mặt Tương thị trắng bệch, thân hình chao đảo như sắp ngã.
Đúng lúc ấy, phía sau bỗng vang lên giọng nói của Triệu Tu Cẩn.
Hắn vội vã phong trần mà đến, vẻ mặt không giấu nổi sự hoảng hốt, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.
“Đám hạ nhân chăm sóc kiểu gì vậy?
Phu nhân đang mang thai, nếu ở Đông cung mà bị thương, sau này biết ăn nói thế nào với anh linh Chúc tướng quân nơi chín suối?”
Nhìn thấy người trong lòng ngày đêm mong nhớ đã đến, gương mặt vốn tiều tụy của Tương thị lại càng thêm vài phần yếu đuối, khiến người ta thương xót.
“Thái tử điện hạ trăm công nghìn việc, chút chuyện nhỏ này sao lại làm kinh động đến người?”
Nàng ta vừa khéo ho khẽ hai tiếng, chống người định đứng dậy hành lễ, nhưng thân thể lại lảo đảo muốn ngã.
May mà Triệu Tu Cẩn nhanh tay lẹ mắt, lập tức ôm lấy nàng ta vào lòng đỡ vững.
“Phu nhân cẩn thận. Nàng giờ đã là người có thai, không cần đa lễ nữa.”
Hai người đưa mắt nhìn nhau, tình ý triền miên, muốn nói lại thôi.
Đừng nói là ta, ngay cả Như Hỷ, nha hoàn thân cận của ta, cũng không nhịn được mà trợn trắng mắt.
Ta cố ý ho khan hai tiếng.
Lúc này mới kéo vị Thái tử gia đang chìm đắm trong thế giới của riêng hai người tỉnh lại.
Hắn lúng túng thu tay về, quay sang dặn dò ta:
“Trăn Trăn, tẩu tẩu của muội đang mang thai. Trong bụng nàng ấy là cốt nhục của Chúc gia các muội. Sau này đành phải vất vả muội chăm sóc nàng ấy nhiều hơn.”
Ta khẽ mỉm cười, thần sắc vẫn bình thản như cũ.
“Đó là chuyện nên làm. Tẩu tẩu bây giờ chính là công thần lớn nhất của Chúc gia chúng ta mà.”
Nhưng trong lòng lại cười lạnh.
Tương thị nào chỉ muốn con mình mang họ Chúc?
Tâm nàng ta lớn lắm.
Nàng ta muốn đứa bé nhận tổ quy tông, đường đường chính chính mang họ Triệu.
Cho nên mới tráo đổi con của ta.
Đến giờ, nhìn khối cốt nhục đang lớn dần trong bụng nàng ta...
Ta thật muốn xem, đứa bé ấy có còn cơ hội được sinh ra bình an trong Đông cung hay không.
“Trăn nhi, muội cũng đang mang thai, mau trở về nghỉ ngơi đi. Tẩu giờ đã thấy khỏe hơn nhiều rồi.”
Rõ ràng Tương thị vẫn muốn giữ Triệu Tu Cẩn ở lại để cùng hắn nỉ non tâm sự.
“Vậy muội xin cáo lui, không quấy rầy tẩu tẩu nghỉ ngơi nữa.”
Ta vừa xoay người, chợt như nhớ ra điều gì, liền quay đầu nói:
“Thái tử điện hạ, ngày kia trắc phi sẽ nhập phủ. Còn có vài việc thiếp thân chưa dám tự quyết, vẫn cần điện hạ đích thân xem xét và định đoạt.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất