Chương 3
Đêm ấy, nghe tiếng gió mưa ngoài cửa, ta trằn trọc thật lâu, cuối cùng hạ quyết tâm cho phép Đại Hoàng vào phòng ngủ.
“Đêm nay nổi gió, trời lạnh lắm. Đại Hoàng, tối nay vào phòng ngủ đi.”
Nghe thấy ta gọi, mắt nó sáng rực lên.
Nó không kịp chờ đợi, dùng cả bốn chân bò dậy, cái đuôi phía sau vẫy đến mức muốn bay lên.
Lúc bước qua ngưỡng cửa còn vấp một cái, suýt nữa thì ngã sấp xuống đất.
Ta: “...”
Chỉ vậy thôi?
Đây thật sự là Lang Vương sao?
Đừng lừa ta ít hiểu biết.
Sói làm gì có chuyện vẫy đuôi.
[Nhìn bộ dạng mất giá của Lang Vương kìa, thật sự coi mình là chó nhà rồi.]
[Buồn cười chết mất! Thật ra nữ chính có khóa cửa cũng vô dụng. Chỉ cần yêu quái muốn, nàng căn bản không chạy nổi. Nhưng ai bảo bọn họ treo cổ trên một cái cây là nữ chính chứ. Ba con yêu ngốc nghếch đấu đá lẫn nhau, cuối cùng quyết định ai có bản lĩnh thì dùng chân tâm chinh phục người trong mộng...]
[Này này này! Nữ chính cho Lang Vương vào phòng ngủ, chẳng phải là rước sói vào nhà sao!]
[Đã nạp hội viên, lưu lượng đủ, pin một trăm phần trăm. Xin hỏi tiếp theo có phải đến cảnh đặc sắc rồi không?]
Ta: “...”
Đại Hoàng quả thật từng muốn nhảy lên giường.
Nhưng bị ta đuổi xuống ngay lập tức.
Ta chỉ vào một góc phòng, bảo nó nằm đó ngủ.
Nó trông rất tủi thân, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.
Ta rửa mặt rồi lên giường đắp chăn.
Nhắm mắt lại, mặc cho bản thân chìm vào giấc mộng...
...
Nửa mê nửa tỉnh, ta cảm thấy mép giường chợt lún xuống.
Khác với thân hình gầy gò của người phu quân đã khuất, một thân thể cường tráng, rắn chắc, mang theo hơi ấm len vào trong chăn.
“Uyển Ninh... Ninh Ninh...”
Một nụ hôn nóng bỏng vội vã phủ xuống, như đứa trẻ khát khao kẹo ngọt, chỉ muốn tìm lấy chút ngọt ngào thuộc về mình.
Ta khẽ rên lên, vô thức đáp lại.
Chiếc giường khẽ lay động.
Cánh tay mạnh mẽ của nam nhân ôm lấy vòng eo ta.
Tất cả đều chứng minh thân phận của hắn.
...
Trong hai tháng kể từ khi nhặt Đại Hoàng về, ta luôn mơ thấy người đàn ông này.
Hắn lặng lẽ đến giữa đêm.
Dù trước khi ngủ ta có cẩn thận khóa kín cửa nẻo thế nào cũng không ngăn được hắn.
Nhưng mỗi lần tỉnh dậy, bất kể là giường chiếu hay thân thể ta, đều không lưu lại chút dấu vết nào.
Ta vẫn luôn cho rằng mình chỉ đang nằm mộng.
Nhưng giờ đây...
Ta đã biết chân tướng.
Ta ngăn nụ hôn tiếp theo của hắn.
Chống tay ngồi dậy trên giường.
“Ninh Ninh?”
Người đàn ông trước mắt chớp đôi mắt xanh lục như mắt sói, tỏa sáng trong màn đêm.
Mưa ngoài trời chẳng biết đã tạnh từ lúc nào.
Mây đen chợt tan.
Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ khép hờ, soi sáng nửa gương mặt nghiêng của hắn.
Đó là một khuôn mặt đầy vẻ hoang dã và mạnh mẽ.
Mái tóc đen dài rối tung xõa sau lưng.
Lúc này ta mới phát hiện hắn chẳng mặc lấy một mảnh y phục.
Trên đầu là đôi tai sói đen xám khẽ run lên, thỉnh thoảng lại động đậy như đang lắng nghe động tĩnh xung quanh.