Quả Phụ Trong Nhà, Yêu Quái Khắp Nơi

Chương 4

Chương 4
Ta mỉm cười.
“Đây là mơ, đúng không?”
Ta khẽ hỏi.
Lớp áo ngủ lỏng lẻo trượt khỏi bờ vai tròn đầy.
Ta nhìn rõ hầu kết của hắn khẽ chuyển động.
“Đúng.”
“Đây là một giấc mộng.”
“Ta chỉ là kẻ hèn nhát, chỉ dám cùng nàng triền miên trong mộng mà thôi.”
Hắn nắm lấy tay ta, đặt một nụ hôn lên lòng bàn tay.
“Ninh Ninh, nàng nhất định phải nhớ lấy ta.”
Hắn ôm ta vào sâu trong màn trướng.
Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng đêm nay dường như hắn cố gắng hơn mọi lần.
Mơ hồ, ta nhìn thấy bên ngoài khung cửa sổ ngập ánh trăng, có một chiếc đuôi cá đang tức giận đập mạnh vào cửa.
Một giọng nói vụn vặt lọt vào tai.
“Thê Dã! Tên khốn nhà ngươi! Chỉ vì Ninh Ninh cho ngươi vào phòng ngủ mà ngươi dám làm càn như vậy sao?”
“Ngày mai xem ta kéo ngươi xuống chum nước dìm chết thế nào!”
Ta không định để tâm.
Cũng chẳng còn thời gian để tâm.
Thê Dã kéo ta chìm sâu vào vòng tay hắn.
Bên tai dường như có người thì thầm:
“... Nàng không biết đâu... Khi người đàn ông đó chết đi... ta đã vui mừng đến nhường nào...”
“Nhưng nhìn thấy nước mắt của nàng... ta lại hoảng sợ...”
“May quá... thật may quá...”
Đó là giọng của ai,
ta đã không còn phân biệt được nữa.
Chỉ biết rằng, hơi ấm vốn luôn tan biến trước lúc bình minh, lần này lại kéo dài cho đến khi trời sáng hẳn.
...
Ta chợt tỉnh giấc.
Giường chiếu sạch sẽ ngăn nắp.
Đại Hoàng vẫn ngoan ngoãn cuộn mình ở góc phòng, dường như còn đang ngủ.
Những hàng chữ màu đen lại hiện lên.
[Cười chết mất! Tối qua Lang Vương chìm trong ôn nhu hương, suýt quên cả việc đi săn. Một canh giờ trước mới hớt hải chạy ra ngoài, lượn nửa ngọn núi chỉ để bắt cho nữ chính con thỏ đẹp nhất, vừa về đã lập tức nằm xuống giả vờ ngủ...]
[Haiz, tối qua sao không phát trực tiếp chứ. Màn hình đen luôn, đoạn quan trọng nhất lại không cho xem, có còn là con người không vậy!]
[Nói mới nhớ, nữ chính thật sự không phát hiện gì sao? Ngày nào cũng mơ xuân, nghĩ thế nào cũng thấy không bình thường mà...]
Ta khẽ mỉm cười, coi như không nhìn thấy những hàng chữ kia.
Ta chỉ là một quả phụ yếu đuối.
Làm sao có thể biết được chuyện yêu quái gì chứ.
...
Ta đẩy cửa bước ra, chuẩn bị rửa mặt súc miệng.
Vừa đến gần chiếc chum nước trong sân, con cá chép vàng được nuôi bên trong đã không chờ nổi mà lao vọt khỏi mặt nước.
Như mọi khi, nó khẽ hôn lên đầu ngón tay ta.
Ướt át, trơn mịn, lạnh buốt.
Cảm giác mát lạnh ấy khiến ta bất giác rùng mình.
Nhưng chỉ chạm khẽ một thoáng rồi rời đi.
Sau khi nhảy trở lại chum, chú cá nhỏ lập tức trốn xuống dưới tán lá sen, mặc cho ta có khều đuôi nó thế nào cũng nhất quyết không chịu ló mặt.
“Đây là... giận rồi sao?”
[Haizz, phải biết rằng mấy tháng nay, Lang Vương đã lén ăn vụng không dưới năm lần, còn con cá nhỏ đáng thương của chúng ta thì một lần cũng chẳng được nếm.]
[Đúng vậy đúng vậy! Cá nhỏ ở nhà này cũng đâu phải mới đến, thế mà đúng là cá hiền bị sói bắt nạt, đến một miếng thịt cũng chẳng có phần.]
[Hừ, con chó ngốc đó có gì tốt chứ? Sao sánh bằng cá nhỏ nhà ta được. Nếu thật sự bộc phát toàn lực thì...]
[Một con cá chấp hai!]

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất