Chương 3: Hãy cùng tìm hiểu
Sau khi hoàn tất đăng ký mạo hiểm giả, trước khi về nhà, tôi đã ghé qua cửa hàng nằm trong chi nhánh của Hiệp hội Mạo hiểm giả.
Trong buổi hướng dẫn, họ có nói rằng có thể mua vũ khí và giáp trụ tại cửa hàng, nên dù không biết mình có dùng được không nhưng tôi vẫn muốn cứ xem thử đã.
"Đoản kiếm, trường kiếm, khiên và giáp. Đúng là phong cách kỳ ảo thật. Rìu chiến với kích thì giá đắt khủng khiếp. Nhìn thì ngầu đấy nhưng mà..."
Lẫn trong những món vũ khí và giáp trụ đúng chất ấy, còn có cả mũ bảo hiểm mà mấy chú ở công trường hay đội, hay loại khiên mà cảnh sát cơ động thường dùng; đồ đạc được bày bán khá đa dạng.
Chỉ nhìn thôi thì thấy thú vị, nhưng để chọn đồ cho bản thân thì khó thật. Nếu là trong game, chắc chắn tôi sẽ chọn rìu chiến. Loại có phần cán dài ấy.
Nếu cấp độ tăng lên và chỉ số đủ để vung vẩy rìu chiến, tôi muốn cầm loại cán dài múa may quay cuồng thử xem. Dù rõ ràng nghề nghiệp của tôi không phải hệ chiến đấu nên chắc là không thể rồi.
"Mình đã có nghề nghiệp nhưng vẫn chưa có kỹ năng nhỉ. Trước mắt chắc nên mua một thanh kiếm dễ vung."
Nhân tiện, nghề nghiệp của tôi là Collector (Người thu thập). Tôi đã tìm trên mạng nhưng không thấy ai có cùng nghề nghiệp nên không biết kỹ năng sẽ như thế nào.
Những nghề dễ hiểu như kiếm sĩ, chiến binh, tu sĩ, hay các kỹ năng tiêu biểu thường thấy như kiếm thuật, ma pháp lửa, hồi phục thì tôi đã tìm thấy thông tin rồi.
Có lẽ chúng có trong dữ liệu do quốc gia hay Hiệp hội Mạo hiểm giả quản lý, nhưng vì là thông tin cá nhân nên không được đưa lên mạng. Những gì biết được trên mạng chỉ là do cá nhân đăng ẩn danh, nên có lẽ sẽ khá phiến diện.
Nếu tra cứu bằng ứng dụng mạo hiểm giả vừa cài hôm nay thì có lẽ sẽ thấy gì đó, lát nữa tôi sẽ xem thử.
Xét về nghề nghiệp, tôi nghĩ "Collector" nghĩa là người thu gom nên chắc cứ lấy hay thu thập cái gì đó là được, chắc vậy. Tôi nên chuẩn bị sẵn găng tay bảo hộ và kéo. Cả túi đựng nữa nhỉ.
Nhìn hàng hóa trong cửa hàng mà chẳng biết cái nào tốt nên tôi quyết định bỏ cuộc và nhờ cậy vào mạng internet. Nghe nói dạo này có nhiều bài đăng liên quan đến hầm ngục, chắc sẽ có những người tự xưng là am hiểu trả lời thôi.
Về nhà tra cứu bằng máy tính thì thấy tràn ngập các trang web và bài đăng. Vừa đọc lướt từ trên xuống vừa liệt kê những vật dụng cần thiết, rồi kiểm tra thông tin về quái vật và hầm ngục, hóa ra có nhiều việc phải làm hơn tôi tưởng nên khá phiền phức.
Ngoài vũ khí và giáp trụ thì cần ba lô đựng đồ, găng tay, kéo, túi; nhưng có vẻ tùy người mà còn mang theo cả hộp sơ cứu hay khăn tắm. Cũng có người muốn có bình nước hay khăn giấy ướt nữa. Tôi cũng muốn có chúng.
Mấy món lặt vặt thì không sao nhưng giày và găng tay khá đắt. Có lẽ là loại có khả năng phòng thủ, nhưng dù không phải đồ hiệu mà hơn 5 vạn yên một đôi thì cũng hơi chùn bước. Tôi dùng giày thể thao rẻ tiền là được rồi.
"Nhiều thứ phải mua hơn mình tưởng. Với người muốn trở thành mạo hiểm giả thì chắc là hào hứng lắm, nhưng với người không muốn thì chỉ thấy khổ sở thôi. Nhưng nếu không chuẩn bị kỹ thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng."
Và lại tốn khá nhiều tiền. Tra cứu đủ thứ cần thiết rồi xem giá trên mạng, cộng thêm việc mua vũ khí, giáp trụ thì 10 vạn yên bay vèo là chuyện bình thường. Nếu nghĩ đến việc mua đồ xịn một chút thì 10 vạn, 20 vạn nữa cũng bay màu dễ dàng.
Dù là nghĩa vụ nộp vật phẩm nhưng họ vẫn thu mua đàng hoàng nên nếu đánh bại được quái vật thì tôi nghĩ sớm muộn gì cũng thu hồi được chi phí ban đầu. Có lẽ là một lúc nào đó, chắc chắn vậy.
Nếu hỏng thì phải mua lại, đối đầu với quái vật mạnh mà không có vũ khí tốt hơn thì sẽ nguy hiểm, để bảo vệ tính mạng thì giáp trụ cũng quan trọng; kể ra những lúc tốn kém thì không xuể. Cần phải biết thực lực của mình và chấp nhận thỏa hiệp ở mức độ nào đó.
"Ừm, chịu thôi! Trước mắt cứ dùng kiếm tiêu diệt Slime vậy!"
Trên mạng viết quái vật yếu nhất là Slime và có thể hạ bằng kiếm, lại nghe nói nó không phải loại quái vật đột ngột tấn công nên chắc sẽ ổn thôi. Nếu thế mà vẫn không được thì tôi sẽ dứt khoát nạp tiền.
Ngày hôm sau, sau khi tan làm, tôi đến chi nhánh Hiệp hội Mạo hiểm giả và mua một thanh đại kiếm. Nó không dài lắm, độ dài vừa phải, tôi nghĩ trọng lượng cũng vừa tầm, chắc vậy. Tôi muốn tin rằng mình sẽ ổn vì có thể vung kiếm bằng cả hai tay.
Nghe nói mạo hiểm giả nằm ngoài phạm vi áp dụng của Luật kiểm soát súng đạn và kiếm. Tuy nhiên, nếu gây ra rắc rối thì tội sẽ nặng hơn. Vì lo ngại có chuyện xảy ra trên đường về nên tôi đã dùng tấm ga trải giường mang theo quấn chặt nó lại rồi cho vào túi tote. Cảm giác cực kỳ giống kẻ khả nghi, nhưng vẫn tốt hơn là gây ra rắc rối.
Lẽ ra cũng nên mua giáp trụ, nhưng nếu chỉ có Slime thì dường như không có sẽ tốt hơn, nên lần này tôi quyết định không mua. Tôi nghĩ mình không thể vừa cầm khiên vừa né tránh hay chạy được. Xét về mặt thể lực.
Người ta cũng bán giáp hay tấm che ngực bằng kim loại hoặc da, nhưng nếu mặc thứ đó vào tôi chắc chắn sẽ không cử động nổi.
Thay vào đó, tôi mua một con dao quân dụng. Trên mạng nói có một con thì làm gì cũng tiện.
Nghe nói trong hầm ngục có mọc thứ gọi là thảo dược, tuy không bắt buộc phải nộp như ma thạch nhưng họ vẫn thu mua nên có vẻ sẽ kiếm thêm được chút tiền lẻ. Tôi cũng cảm thấy với nghề nghiệp của mình thì nên đi hái lượm thì hơn.
Tuần này tôi sẽ chuẩn bị sau giờ làm rồi đến hầm ngục vào ngày nghỉ.