Quý Bà Trở Thành Nhà Thám Hiểm, Tôi Sẽ Tích Góp Vì Tuổi Già

Chương 4: Đang trong giờ làm việc mà

Chương 4: Đang trong giờ làm việc mà
"Tổ trưởng ơi~, có thật là mai sếp đi hầm ngục không ạaa?"
Tôi hiện là tổ trưởng tại một công ty thực phẩm. Tôi luôn làm việc chăm chỉ. Người vừa mới bắt chuyện với tôi là cấp dưới vào làm được hai năm. Cô ta thuộc kiểu bép xép, thích dùng nữ tính làm vũ khí. Dù là cấp dưới nhưng cô ta không phải đối tượng tôi ưa thích cho lắm.
Dù trong lòng vừa thoáng muốn trốn tránh thực tại, tôi vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười để đối đáp.
"Chuyện gì vậy?"
"Sếp không cần phải giấu đâu ạaa. Em lỡ nghe thấy sếp nói chuyện thì thầm với Trưởng phòng Todo rồi nèee."
Vừa cảm thấy phát cáu với kiểu nói kéo dài giọng đặc trưng của cô ta, tôi vừa cố gắng hết sức duy trì nụ cười để không lộ ra mặt.
Rõ ràng vừa mới nói chuyện với Trưởng phòng Todo xong, tại sao cô ta lại biết được chứ? Mình đã xác nhận là xung quanh không có ai rồi mà.
"Vì nhà thám hiểm có nghĩa vụ nộp sản phẩm nên tôi sẽ đi."
"Sếp định đi thật đấy ạaa? Ở cái tầm tuổi đó thì không phải là quá sức sao ạaa?"
"Dù vậy thì đó vẫn là nghĩa vụ. Nếu không còn việc gì khác thì cô quay lại làm việc đi."
Chắc là nụ cười của tôi đang giật giật rồi. Nhưng biết sao được. Cô bé này cứ hễ đối mặt với phụ nữ là lại thích gây sự, nhưng dù có khó ưa đến mấy thì cấp dưới vẫn là cấp dưới. Cứ đối xử bằng một tấm lòng bao dung vậy.
"Mà này, tổ trưởng thuộc nghề nghiệp gì và có kỹ năng nào thế ạaa?"
Lại còn bô bô cái miệng giữa thanh thiên bạch nhật thế này nữa!! Cái đồ khốn khiếp này!!
Tôi có xem trên mạng nên biết chứ, nhà thám hiểm thường không công khai kỹ năng của mình đâu.
Trừ thành viên trong tổ đội ra, có vẻ họ không hay tiết lộ cho người ngoài. Dù cũng có những kiểu người tích cực quảng bá như nghề Kiếm sĩ thì có Kiếm thuật, nghề Tu sĩ thì có Hồi phục, nhưng vì hiện tại nhà thám hiểm vẫn chưa phổ biến nên đa số mọi người đều rất thận trọng.
Những người công khai thường là những người có nghề nghiệp hoặc kỹ năng tương đối phổ biến, hoặc là những người ở tuyến đầu hoạt động ngay từ khi hầm ngục mới mở cửa cho dân thường.
Khi muốn lập đội, họ thường tuyển mộ bằng những cách nói hơi mập mờ nhưng vẫn đủ hiểu, đại loại như "Tìm người có thể tấn công vật lý ở hàng tiền vệ" hay "Tìm người có thể tấn công bằng ma pháp hoặc hồi phục".
Dù tôi cũng thắc mắc làm vậy thì có ích gì không, nhưng nghe nói vì để tự vệ nên đành phải thế. Đương nhiên, tôi cũng chẳng có ý định tiết lộ.
"Xin lỗi nhé. Vì nghe bảo không nên cho người khác biết nên tôi sẽ giữ bí mật."
"Có sao đâu ạaa. Có vẻ cũng chẳng phải kỹ năng gì to tát, mà mọi người ai cũng muốn biết mà sếp~."
Tôi cố nén để không đanh mặt lại. À không, có khi lộ ra rồi cũng nên. Nụ cười của tôi đang giật giật.
"Dù mọi người có muốn biết thì tôi cũng không thể nói được. Tuy không phải nghề gì cao sang, nhưng đây là nghề mà từ giờ tôi phải đánh cược mạng sống đấy."
Dù bản thân tôi chẳng có ý định liều mạng, mà chỉ định nỗ lực tích tiểu thành đại với phương châm an toàn là trên hết.
"Ê~, chán thế ạaa~. Sếp chẳng biết hưởng ứng gì cảaa."
Cô ta vừa nói vừa rời khỏi sàn làm việc.
Này!! Đang trong giờ làm đấy biết chưa!! Tôi nghĩ vậy nhưng may mà chưa thốt ra lời. Mình giỏi thật. Thay vào đó, tôi gọi người cấp dưới phụ trách hướng dẫn cho cô ta đến.
"Đang là giờ làm việc nên hãy bảo cô ấy quay lại chỗ ngồi để làm việc đi."
Nhìn người cấp dưới vừa cúi đầu xin lỗi rối rít trông đến tội nghiệp vừa rời khỏi sàn, tôi cũng thấy hơi áy náy nhưng đây cũng là công việc. Tôi đã dặn nếu thấy quá sức thì cứ bảo một tiếng, và chính cậu ta cũng bảo sẽ cố gắng chỉ dẫn mà. Nghĩ vậy, tôi quay lại với công việc.
Sau giờ làm, tôi được Trưởng phòng Todo mời ra khu vực nghỉ ngơi.
"Xin lỗi vì để chuyện bị nghe thấy nhé. Anh đã không nhận ra."
"Không ạ, cả em cũng không biết mà."
Chỗ vừa nãy nói chuyện với Trưởng phòng Todo là trước phòng họp. Chắc là cô ta đã ở trong phòng họp và nghe lén rồi.
Cái đồ lười biếng này!!
"Bản thân việc em là người thức tỉnh thì cũng không phải bí mật gì, với lại em cũng không định tích cực đi chinh phục hầm ngục nên không sao đâu ạ."
"Nếu vậy thì tốt. Ngày mai đi cẩn thận nhé. Đừng có quá sức đấy."
"Em cảm ơn ạ. Em sẽ cẩn thận."
Hôm nay về thẳng nhà rồi ngủ sớm thôi.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất