Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 59: Huấn luyện (3)

Chương 59: Huấn luyện (3)


Lỗ Khôi nhận lấy một đạo Tiểu Diễm Phù và cây trường thương từ tay Lý Nhị Lư.

Ông dán lá phù lên thân thương.

Ngay tức khắc, tờ phù vàng tự động cuộn lại, quấn chặt quanh cán thương.

Từ vị trí lá phù, từng đường vân đỏ như hỏa diễm lan dọc theo thân thương, kéo dài mãi đến tận mũi thương mới dừng lại.

Ánh mắt Lỗ Khôi lạnh xuống.

Ông khẽ vung trường thương.

Mũi thương hóa thành một vệt chỉ đỏ sẫm xé gió, mang theo luồng nhiệt nóng bỏng.

Bốn người Chu Phàm đều chăm chú dõi theo từng động tác của ông.

Lỗ Khôi đặt tay lên lá phù.

Vài hơi thở sau, tờ phù vàng đang quấn quanh thân thương tự động bong ra, rơi vào tay ông.

Những đường hỏa văn đỏ thẫm trên thân thương cũng nhanh chóng tan biến.

Ông cười nói:

“Chỉ cần đặt tay lên lá phù là có thể gỡ xuống.”

“Tiểu Diễm Phù sau khi phụ lên binh khí sẽ có lực sát thương cực lớn đối với quái quỷ.”

“Hiểu chưa?”

Chu Phàm nhíu mày hỏi:

“Nếu đã như vậy, vì sao còn phải gỡ phù xuống?”

Theo hắn thấy, từ lúc lấy phù ra dán lên binh khí cũng phải mất vài hơi thở.

Trong chiến đấu, chỉ vài hơi thở ngắn ngủi ấy cũng đủ quyết định sinh tử.

Khi còn làm bộ khoái, hắn đã sớm hiểu đạo lý:

Lãng phí thời gian trong lúc giao chiến, chính là lãng phí mạng sống.

Giống như khi xông vào bắt giữ hung đồ có vũ khí.

Không ai đợi nhìn thấy địch nhân mới lên nòng, mở khóa binh khí.

Làm vậy chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Lỗ Khôi tán thưởng nhìn Chu Phàm.

Ông không ngờ Chu Phàm lại nhanh chóng nhận ra vấn đề này.

Nhưng rồi ông chỉ biết khẽ thở dài.

“Vì... không chịu nổi hao tổn.”

“Chỉ khi phù lục còn ở trạng thái nguyên bản, phù lực mới không tiêu tán.”

“Một khi đã phụ lên binh khí, phù lực sẽ không ngừng hao hụt.”

“Một đạo Tiểu Diễm Phù nhiều nhất chỉ duy trì được một canh rưỡi trong trạng thái phụ binh.”

“Việc chế tác phù lục hoàn toàn dựa vào hai vị Phù Sư trong thôn.”

“Nguyên liệu lại cực kỳ quý hiếm.”

“Không thể lãng phí như vậy.”

“Tiểu Diễm Phù chỉ được phép dùng để đối phó quái quỷ.”

“Các ngươi hiểu chứ?”

Chu Phàm lại khẽ cau mày.

Nếu là như vậy, quả thực không thể để binh khí luôn trong trạng thái phụ phù.

Điều đó đồng nghĩa với việc mức độ nguy hiểm lại tăng lên.

Nghĩ ngợi một lát, hắn lại hỏi:

“Phù lục nhất định phải cất trong Phù Đại sao?”

Lỗ Khôi lắc đầu.

“Không hẳn.”

“Chỉ cần các ngươi không làm mất, thích cầm trên tay cũng chẳng sao.”

“Nhưng ta cảnh cáo bốn người các ngươi.”

“Nếu làm mất, muốn xin cấp lại e rằng phải chờ một thời gian.”

“Trong khoảng thời gian ấy, các ngươi sẽ mất đi một đạo Tiểu Diễm Phù.”

“Thậm chí... không còn lấy một đạo phù để dùng.”

“Không có phù hộ thân khi tuần tra... là chuyện vô cùng nguy hiểm.”

Không còn phù để dùng?

Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến.

Nếu thật sự không còn phù, vậy khi đối diện quái dị, chẳng phải chỉ có thể bó tay chờ chết sao?

Sấu Hầu cùng ba người còn lại cũng đồng loạt biến sắc, ánh mắt căng thẳng nhìn xuống lá phù trong tay mình.

Lỗ Khôi trầm giọng nói:

“Vì vậy, các ngươi nhất định phải cẩn thận giữ gìn phù lục của mình. Một khi làm thất lạc, chẳng khác nào đánh mất chính cái mạng của bản thân.”

Chu Phàm trầm ngâm giây lát rồi hỏi tiếp:

“Tiểu Diễm Phù dùng để đối phó quái dị, liệu có bị hao tổn không?”

“Đương nhiên là có.” Lỗ Khôi gật đầu. “Đây cũng là điều ta định nói với các ngươi. Khi binh khí của các ngươi đánh trúng quái dị, Tiểu Diễm Phù dán trên binh khí sẽ thiêu đốt nó, phù lực theo đó cũng nhanh chóng tiêu hao.”

“Hãy luôn chú ý đến phù văn trên binh khí. Nếu thấy phù văn dần nhạt đi rồi biến mất hoàn toàn, điều đó có nghĩa các ngươi phải thay Tiểu Diễm Phù mới.”

“Đó cũng là lý do đội tuần tra phát cho mỗi người hai đạo phù ngay từ đầu. Hai đạo phù, về cơ bản cũng đủ dùng cho một trận chiến.”

Chu Phàm lại hỏi:

“Nếu trong lúc chiến đấu tiêu hao phù lục, cũng phải chờ rất lâu mới được cấp lại sao?”

Lỗ Khôi lắc đầu.

“Không cần. Nếu đúng như vậy, chẳng phải sau này các ngươi đều không dám dùng Tiểu Diễm Phù để chiến đấu hay sao?”

“Chỉ cần là phù lục tiêu hao trong lúc giao chiến, thôn sẽ nhanh chóng bổ sung cho các ngươi.”

“Nhưng cũng đừng nghĩ tới chuyện nói dối. Tiểu Diễm Phù sau khi cạn sạch phù lực vì chiến đấu, giấy phù thông thường vẫn còn giữ lại được. Các ngươi phải mang tờ giấy phù đó trở về thì mới có thể nhanh chóng đổi lấy phù mới.”

“Giấy phù đều do Phù sư dùng vật liệu đặc biệt chế thành, tuyệt đối không được tùy tiện lãng phí.”

Nghe vậy, Chu Phàm mới yên tâm hơn đôi chút.

Ít nhất cũng chưa đến mức quá hà khắc.

Nếu mỗi lần gặp quái dị phải tiêu hao phù lục, lại không được cấp bổ sung ngay, vậy lần sau gặp phải quái dị thì chỉ còn nước ngồi chờ chết.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất